Diệu Anh nhắn tin gọi tôi tới văn phòng ngay chiều hôm đó, giọng điệu qua tin nhắn khác hẳn mọi lần, ngắn gọn và có phần lạnh lùng: "Thư, chị cần nói chuyện với em. Qua văn phòng chị được không, gấp."
Tôi tới nơi, thấy Diệu Anh ngồi trước máy tính, màn hình mở một cửa sổ soạn thảo văn bản, mắt thâm quầng như đã không ngủ được từ đêm qua. Trên bàn, điện thoại của bạn liên tục rung lên những thông báo mới, một dấu hiệu cho thấy tình hình đang căng thẳng tới mức nào. Những tấm poster NYXARA treo kín tường phía sau bạn, từ tấm đầu tiên thời debut cho tới tấm mới nhất, giờ nhìn vào tôi lại thấy chúng như đang chứng kiến một cảnh tượng mà chính những nhân vật trong ảnh cũng không hề hay biết.
"Bên Vaerlune gọi cho chị sáng nay," Diệu Anh nói, giọng run nhẹ. "Họ yêu cầu fanpage phải ra một thông báo chính thức, trấn an cộng đồng, khẳng định VéChuẩn hoàn toàn minh bạch, và... ngầm ý muốn chị nói bài đăng của Ngọc là thông tin sai lệch."
Tôi đứng sững, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. "Chị sẽ làm vậy sao?"
Diệu Anh không trả lời ngay, tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ, mắt nhìn xuống, tránh ánh mắt tôi. "Thư, chị là admin được công ty công nhận chính thức, chị có hợp đồng hợp tác truyền thông với họ. Nếu chị không làm theo yêu cầu, họ có thể rút quyền quản lý fanpage khỏi chị, giao cho người khác, thậm chí có thể kiện chị vì vi phạm hợp đồng."
"Vậy chị định viết gì?" Tôi hỏi, giọng đã bắt đầu run.
Diệu Anh im lặng một lúc lâu, rồi quay màn hình cho tôi xem đoạn văn bản đang soạn dở, những câu chữ trung lập, thận trọng, không trực tiếp gọi Ngọc là nói dối nhưng cũng không xác nhận bất kỳ điều gì trong bài đăng, nghiêng hẳn về phía trấn an cộng đồng theo đúng ý muốn của công ty.
Tôi đứng lặng một lúc, nhìn quanh văn phòng nhỏ quen thuộc, nơi tôi từng ngồi hàng chục lần cùng Diệu Anh bàn chuyện fandom vui vẻ, giờ bỗng trở nên xa lạ, ngột ngạt tới mức tôi có cảm giác không khí trong phòng cũng đặc quánh lại.
"Chị," tôi nói, giọng nghẹn lại vì thất vọng. "Chị biết sự thật rồi mà. Sao chị lại chọn cách này?"
"Vì chị không có lựa chọn nào khác!" Diệu Anh bật lên, giọng vỡ ra thành một tiếng nấc nghẹn. "Em tưởng chị muốn vậy sao? Chị cũng sợ, Thư à, chị sợ mất cái vị trí này, sợ mất cả một cộng đồng chị xây dựng suốt bao nhiêu năm, sợ trở thành kẻ phản bội trong mắt chính công ty mình vẫn tin tưởng."
Tôi đứng lặng, nhìn bạn mình đang run rẩy, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt len qua kẽ tay rơi xuống bàn phím. Tôi muốn ôm lấy Diệu Anh, muốn nói một điều gì đó xoa dịu, nhưng cũng không thể phủ nhận cơn giận đang cuộn lên trong lòng mình, giận vì bạn chọn sự an toàn thay vì sự thật, ngay cả khi biết rõ sự thật đó là gì.
"Chị xin lỗi," Diệu Anh nói, giọng nghẹn ngào, ngẩng lên nhìn tôi lần cuối trước khi quay lại màn hình, tay bắt đầu gõ những dòng chữ cuối cùng của thông báo. "Chị xin lỗi, Thư. Chị không đủ can đảm như em."
Tôi không nói thêm gì, quay người bước ra khỏi văn phòng, nghe sau lưng tiếng bàn phím lách cách vang lên, mỗi tiếng gõ như một nhát cắt nhỏ vào tình bạn sáu năm giữa hai chúng tôi.
Cánh cửa văn phòng khép lại sau lưng tôi, và tôi đứng đó, ngoài hành lang, một mình, dựa lưng vào tường, để cho những giọt nước mắt mình đã cố kìm suốt cả buổi rơi xuống. Tôi nhớ lại từng kỷ niệm với Diệu Anh, những đêm hai đứa cùng thức canh giờ mở bán vé, những lần cùng khóc cùng cười qua bao mùa comeback, và tự hỏi liệu tình bạn ấy, sau ngày hôm nay, có còn cách nào để hàn gắn lại hay không.
Điện thoại trong túi tôi liên tục rung lên những thông báo mới, báo hiệu bài đăng chính thức của fanpage vừa được xuất bản, mang một nội dung hoàn toàn khác với những gì tôi và Diệu Anh đã từng cùng nhau tin tưởng suốt sáu năm qua. Tôi không mở ra đọc ngay, chỉ đứng đó, để cho cơn đau lắng xuống trước khi đủ sức đối diện với những gì đang chờ đợi mình phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →