🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu giờ sáng thứ Hai, tôi nhấn nút đăng bài từ tài khoản cá nhân của Ngọc, sau khi cả ba chúng tôi đã đọc lại bài viết không biết bao nhiêu lần suốt đêm qua, chỉnh sửa từng câu chữ để vừa đủ rõ ràng vừa không đưa ra những cáo buộc không thể chứng minh.

Bài viết kể lại câu chuyện của Ngọc từ đầu: ba năm liên tiếp trượt vé sau khi report lỗi ứng dụng công khai, kèm theo những biểu đồ dữ liệu tôi đã dày công tổng hợp, so sánh tỷ lệ trúng giữa nhóm từng phàn nàn và nhóm chưa từng phàn nàn. Chúng tôi cẩn thận không nêu tên bất kỳ ai ở Minh Bạch Số hay Vaerlune Entertainment, chỉ đặt câu hỏi thẳng thắn: liệu VéChuẩn có thực sự công bằng như vẫn tuyên bố hay không.

Đêm qua, cả ba chúng tôi ngồi tới gần bốn giờ sáng để chỉnh sửa từng câu, cân nhắc từng chữ có thể bị hiểu sai hoặc bị dùng để phản bác. Bảo đọc đi đọc lại phần dữ liệu kỹ thuật, đề nghị bỏ bớt vài chi tiết có thể khiến người ta lần ra được danh tính anh. Ngọc, dù mệt mỏi, vẫn kiên quyết giữ lại đoạn kể về cuốn sổ tay của mình, nói rằng đó là phần thật nhất, không ai có thể bác bỏ được.

Tôi ngồi trước màn hình điện thoại, tim đập thình thịch, theo dõi lượt xem tăng dần từng phút một. Mười phút đầu, chỉ có vài chục lượt xem, vài bình luận rời rạc bày tỏ sự ủng hộ. Nhưng tới tám giờ sáng, khi nhiều người bắt đầu thức dậy lướt điện thoại trước giờ đi làm, con số bắt đầu tăng vọt.

Bình luận đổ về nhanh chóng, chia làm hai luồng rõ rệt như tôi đã lường trước. Nhiều người bày tỏ sự đồng cảm, kể lại trường hợp tương tự của chính mình hoặc bạn bè, một số người còn gửi tin nhắn riêng cho Ngọc, cảm ơn vì đã dũng cảm lên tiếng. Nhưng cũng có không ít người công kích gay gắt, gọi bài viết là "thuyết âm mưu vô căn cứ", có người còn để lại bình luận cay nghiệt: "Chỉ vì trượt vé mà bịa chuyện, ghen ăn tức ở."

Tôi đọc một bình luận, nhận ra nó là chính người từng phản bác tôi cách đây nhiều tháng, khi tôi còn công khai bênh vực VéChuẩn trên chính bài đăng của người khác: "Bạn nói vậy vì bạn năm nào cũng trúng thôi, bạn đâu có ở vị trí của tụi mình mà hiểu." Giờ đây, câu nói đó quay lại như một vòng tròn trớ trêu, chỉ khác là lần này chính tôi mới là người đứng ở phía đối lập với chính mình của quá khứ.

Tôi định bình luận trả lời, giải thích rằng mình cũng từng ở phía bên kia, từng tin tưởng tuyệt đối như bất kỳ ai, nhưng rồi lại thôi, gõ xoá đi, nghĩ rằng lúc này chưa phải thời điểm để kể câu chuyện của riêng mình. Câu chuyện cần được kể lúc này là của Ngọc, không phải của tôi.

Điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi từ số lạ, mã vùng không quen thuộc. Tôi nhìn màn hình, do dự một giây trước khi quyết định không bắt máy, chưa sẵn sàng đối diện với bất kỳ điều gì có thể tới từ đầu dây bên kia lúc này.

Tôi nhắn tin cho Bảo và Ngọc, báo tình hình. Bảo trả lời ngay: "Anh đang theo dõi, bên công ty chưa có động tĩnh gì chính thức, nhưng chắc chỉ là vấn đề thời gian thôi." Ngọc gửi một loạt tin nhắn dồn dập, vừa hào hứng vừa lo lắng, kể lại việc một vài fan quen biết đã nhắn tin động viên con bé, nhưng cũng có người quen cũ bất ngờ chặn tài khoản của em.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh nắng buổi sáng sớm chiếu xuyên qua rèm cửa, chiếu thành từng vệt sáng trên sàn nhà. Số lượt chia sẻ vẫn tiếp tục tăng, giờ đã vượt qua con số tôi từng tưởng tượng khi bắt đầu viết những dòng đầu tiên trên sân thượng đêm hôm đó.

Khang bước ra khỏi phòng, thấy tôi ngồi căng thẳng trước điện thoại, liền pha cho tôi một ly cà phê sữa, đặt xuống bàn không nói gì nhiều, chỉ vỗ nhẹ vai tôi một cái rồi lặng lẽ quay lại phòng, một cử chỉ ủng hộ âm thầm khiến tôi thấy ấm lòng giữa cơn bão dư luận đang dần hình thành.

Điện thoại tôi lại rung lên, lần này là một cuộc gọi khác, cùng mã vùng lạ như lần trước. Tôi nhìn màn hình một lúc lâu, cảm giác một điều gì đó lớn hơn nhiều đang chuẩn bị ập tới, và lần này, tôi biết mình không thể tiếp tục né tránh mãi được nữa.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →