🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn ngày sau cuộc gọi với Bảo, không có tin tức gì thêm, tôi lại tìm tới sân thượng chung cư Tân Cảng vào một đêm gió lớn hơn thường lệ, mây đen kéo tới báo hiệu một cơn mưa sắp đổ xuống thành phố.

Tôi đứng tựa vào lan can, ở đúng vị trí tôi từng đứng cách đây gần ba tuần, khi lần đầu tiên gõ tin nhắn cho Bảo với ba lần xoá đi viết lại. Cảm giác lúc này khác hẳn, không còn là sự dè dặt của người mới bắt đầu, mà là một quyết tâm đã được tôi luyện qua từng tuần điều tra, từng cú sốc, từng mất mát nhỏ dọc đường.

Hai ngày qua, kể từ cuộc gọi đáng sợ báo tin Bảo bị Khoa gọi lên gặp riêng, tôi gần như không ngủ được trọn giấc, cứ chốc chốc lại giật mình kiểm tra điện thoại xem có tin gì mới không. Ngọc gọi cho tôi mỗi tối, hai chị em nói chuyện tới khuya, không hẳn để bàn kế hoạch mà chỉ để có nhau, để biết rằng mình không đang một mình đối diện với nỗi bất an này.

Điện thoại tôi rung lên, cuộc gọi từ Bảo. Tôi bắt máy ngay.

"Chị," giọng anh vang lên, nghe có vẻ đã bình tĩnh hơn hẳn lần nói chuyện trước. "Anh nghĩ kỹ rồi. Anh sẽ tiếp tục giúp chị, nhưng anh cần làm theo cách cẩn thận hơn, không để lộ danh tính trực tiếp."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng nhanh chóng nhận ra mình không nên đặt toàn bộ gánh nặng lên vai Bảo nữa. "Bảo, chị nghĩ kỹ rồi. Dù em có tiếp tục giúp hay không, chị vẫn sẽ công khai những gì mình đã có. Chị không muốn em phải chọn giữa công việc và chị nữa, chị sẽ tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. "Chị chắc chắn chứ?"

"Chị chắc chắn," tôi nói, giọng không còn run rẩy như những lần trước. "Chị đã chờ đợi đủ lâu rồi. Ngọc cũng đã sẵn sàng. Tụi chị sẽ công khai, có em giúp thì tốt, không có thì tụi chị vẫn sẽ làm."

Bảo im lặng thêm một lúc, rồi nói, giọng có phần nhẹ nhõm xen lẫn áy náy. "Được, vậy anh sẽ gửi cho chị những gì anh có thể gửi trong vài ngày tới, ẩn danh nhất có thể. Sau đó, chị và Ngọc quyết định thời điểm công bố."

Chúng tôi nói thêm vài câu, thống nhất lại kế hoạch, rồi cúp máy. Tôi đứng lại trên sân thượng, gió giờ đã mạnh hơn, thổi tung tóc tôi loà xoà trước mặt, những giọt mưa đầu tiên bắt đầu lất phất rơi xuống, mát lạnh trên da. Xa xa, một tia chớp loé lên phía chân trời, theo sau là tiếng sấm rền vọng lại chậm rãi, như một lời cảnh báo hay một lời chứng giám, tôi cũng không chắc phân biệt được nữa.

Tôi mở túi xách mang theo, lấy ra cuốn sổ tay bìa xanh navy của Ngọc, con bé đã đưa cho tôi giữ tạm để chuẩn bị tư liệu, nét chữ run run ghi lại từng lần trượt vé giờ đây sẽ không còn chỉ là một cuốn nhật ký cá nhân nữa, mà sẽ trở thành một phần bằng chứng, một minh chứng sống động hơn bất kỳ bảng biểu số liệu nào tôi từng làm.

Tôi mở laptop, đặt lên thành lan can thấp, màn hình sáng lên giữa đêm tối, ánh sáng phản chiếu lên những giọt mưa lất phất. Tôi gõ dòng đầu tiên của bài viết sẽ công khai, ngón tay chắc chắn hơn bất kỳ lúc nào trước đây, không còn gõ rồi xoá như đêm nào cách đây gần ba tuần.

Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, thấm ướt vai áo tôi, nhưng tôi vẫn đứng đó, không muốn vào nhà ngay, muốn để cho cơn mưa gột rửa phần nào sự căng thẳng đã đè nặng suốt mấy tuần qua. Tôi gõ thêm vài dòng nữa, kể lại câu chuyện từ đầu, từ cái đêm tôi bấm nút xác nhận đăng ký lúc không giờ không phút, tin chắc mình sẽ lại trúng như mọi lần, hoàn toàn không biết rằng hành trình phía trước sẽ đưa mình đi xa tới mức này.

Đứng đó, giữa cơn mưa đang bắt đầu nặng hạt hơn, giữa thành phố mười triệu dân đang lên đèn phía dưới, tôi hiểu mình đã bước qua một điểm không thể quay lại, nhưng lần này, không giống như đêm hôm ấy, tôi không còn cảm thấy sợ hãi. Tôi chỉ cảm thấy, cuối cùng, đã tới lúc, và không có gì phải vội vàng rút lại nữa.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →