🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Ba, Bảo nhắn tin cho tôi giữa giờ làm, chỉ vỏn vẹn một dòng: "Anh bị gọi lên gặp Khoa riêng. Chị đừng lo, để anh xử lý." Tôi đọc tin nhắn đó, tim thắt lại, cả buổi chiều không thể tập trung vào bất cứ việc gì ở văn phòng, liên tục nhìn điện thoại chờ tin, tay vô thức gõ nhịp trống bài "Vệt Sáng Sau Lưng" lên mặt bàn nhanh hơn và mạnh hơn thường lệ, một đồng nghiệp ngồi cạnh phải quay sang hỏi tôi có sao không.

Tôi xin phép ra ngoài hành lang gọi cho Bảo vài lần nhưng anh không bắt máy, chỉ nhắn lại ngắn gọn "Đang trong cuộc họp, chị chờ chị nhé", khiến sự lo lắng trong tôi càng lúc càng dâng cao không cách nào kiểm soát nổi.

Mãi tới bảy giờ tối, Bảo mới gọi lại, giọng mệt mỏi rõ rệt qua điện thoại.

"Sao rồi?" Tôi hỏi ngay, không kịp chào hỏi.

"Khoa gọi anh lên phòng họp riêng, chỉ hai người," Bảo kể, giọng chậm rãi như đang cố nhớ lại chính xác từng chi tiết. "Ảnh không nói gì cụ thể về chuyện chị và anh đang làm, chỉ nhắc nhở anh về điều khoản bảo mật đã ký khi vào công ty, nói rất nhẹ nhàng, đúng kiểu ảnh vẫn vậy."

"Ảnh nói gì cụ thể?" Tôi hỏi, cố kìm nén sự lo lắng.

"Ảnh nói, đại khái, 'Dạo này anh thấy em hay hỏi mấy đồng nghiệp cũ về module CÔNG TÂM, anh chỉ muốn nhắc em nhớ lại điều khoản bảo mật thôi, để tránh rắc rối không đáng có cho cả hai bên.'" Bảo lặp lại, giọng run nhẹ. "Ảnh không đe doạ gì trực tiếp, nhưng chị biết đó, cách nói vậy còn đáng sợ hơn cả việc lớn tiếng quát tháo."

Tôi im lặng, cảm nhận được sức nặng của câu chuyện qua giọng nói của Bảo. "Vậy giờ em tính sao?"

Tôi nghe rõ tiếng anh thở dài qua điện thoại, một hơi thở nặng nề như vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè trên vai suốt cả buổi chiều. Có một khoảng lặng dài ở đầu dây bên kia trước khi Bảo trả lời, giọng anh nghe như đang phải cố gắng rất nhiều để giữ được bình tĩnh.

"Anh không biết," anh nói, thành thật. "Anh không biết mình còn dám tiếp tục không, Thư à. Anh nghĩ tới hợp đồng, tới khoản vay xe máy còn chưa trả hết, tới việc nếu mất việc lúc này thì tìm chỗ khác không dễ đâu."

Tôi nghe câu nói đó, một cảm giác vừa thương xót vừa hoảng sợ dâng lên. Tôi hiểu rõ áp lực Bảo đang gánh, hiểu rằng anh đã hy sinh không ít thứ chỉ vì tình bạn cũ và một lương tâm không cho phép mình im lặng. Nhưng tôi cũng sợ, sợ rằng nếu Bảo rút lui lúc này, toàn bộ bằng chứng kỹ thuật mà chúng tôi đã dày công thu thập sẽ mãi mãi chỉ là những suy luận không đủ sức thuyết phục ai.

"Bảo," tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng đang rối bời. "Chị không muốn em phải hy sinh vì chị. Nếu em cần dừng lại, chị sẽ hiểu, thật lòng chị sẽ không trách em một chút nào."

"Cảm ơn chị," Bảo nói, giọng nghẹn lại. "Cho anh thêm vài ngày suy nghĩ được không? Anh cần thời gian."

"Được," tôi đáp, dù trong lòng lo lắng khôn nguôi. "Bao lâu cũng được, Bảo à."

Cúp máy, tôi ngồi lặng trong phòng, nhìn ra cửa sổ, thành phố về đêm vẫn sáng đèn như mọi khi.

Tôi nhắn tin cho Ngọc, kể lại vắn tắt tình hình, cố gắng không làm con bé hoảng sợ quá mức. Ngọc trả lời ngay, giọng văn qua tin nhắn cho thấy con bé cũng đang lo lắng không kém: "Chị ơi hay mình dừng lại đi, em không muốn ai vì em mà mất việc hết." Tôi đọc dòng tin nhắn đó, cảm động trước sự quan tâm của Ngọc nhưng cũng nhận ra mình cần phải giữ vững tinh thần cho cả nhóm lúc này, không thể để nỗi sợ lan truyền và làm mọi thứ sụp đổ ngay trước ngưỡng cửa cuối cùng.

Thành phố về đêm hoàn toàn không hay biết rằng ở đâu đó trong lòng nó, một người đàn ông trẻ tuổi đang phải cân nhắc giữa sự nghiệp mình đã gầy dựng và một lương tâm không cho phép mình quay lưng, còn tôi, ngồi đây, chỉ có thể chờ đợi, bất lực, và cầu mong rằng cái giá anh có thể phải trả sẽ không quá lớn so với những gì chúng tôi đang cố gắng đạt được.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →