Chủ nhật, cả ba chúng tôi tụ họp ở nhà tôi, lần đầu tiên Ngọc và Bảo cùng có mặt trong không gian quen thuộc này, nơi tôi và Ngọc từng ngồi khóc lặng bên nhau cách đây không lâu. Tôi dọn dẹp bàn ăn gọn gàng hơn thường lệ, dán vài tờ giấy note lớn lên tường, biến góc phòng khách nhỏ thành một "trung tâm chỉ huy" tạm bợ. Khang, thấy không khí nghiêm trọng khác thường, tế nhị rút vào phòng riêng sau khi chào hỏi qua loa, chỉ dặn với ra "Có gì gọi em, em ở đây."
Ba mươi tư cốc trà sữa vẫn xếp hàng trên bậu cửa sổ, giờ đây như một hàng khán giả thầm lặng chứng kiến buổi họp bàn đầu tiên của cái nhóm nhỏ vừa hình thành từ những mảnh vỡ niềm tin.
"Vậy giờ mình bắt đầu từ đâu?" Ngọc hỏi, ngồi xếp bằng trên sàn, tay cầm sẵn cây bút để ghi chú.
"Chị nghĩ mình cần ba thứ," tôi nói, viết lên tờ giấy note đầu tiên. "Một, dữ liệu đủ thuyết phục để không ai bác bỏ được bằng lý do trùng hợp. Hai, bằng chứng kỹ thuật cụ thể về cơ chế, không chỉ suy luận. Ba, một cách công bố sao cho vừa đủ mạnh để không bị ỉm đi, vừa không đẩy quá nhiều người vào nguy hiểm không cần thiết."
Bảo gật đầu, thêm vào. "Anh có thể chuẩn bị phần kỹ thuật, nhưng anh cần thời gian để làm sao không để lộ danh tính người cung cấp, không thì công ty sẽ lần ra anh ngay lập tức."
"Vậy còn phần công bố thì sao?" Ngọc hỏi. "Đăng lên fanpage hả chị? Hay là báo chí?"
Tôi suy nghĩ một lúc. "Chị nghĩ mình nên làm cả hai, nhưng theo thứ tự. Đầu tiên đăng trên một kênh mình kiểm soát được, để có bằng chứng công khai đầu tiên, rồi từ đó nếu cần thì mới liên hệ báo chí, tăng thêm sức ép."
"Vậy tụi mình cần ai đăng bài đó?" Ngọc hỏi tiếp. "Chị Diệu Anh có tham gia không?"
Câu hỏi đó khiến không khí trong phòng chùng xuống một chút. Tôi lắc đầu, giọng có phần buồn. "Chị đã nói chuyện với Diệu Anh rồi, chị ấy không sẵn sàng. Mình không thể trông chờ vào fanpage chính thức, phải tìm cách khác."
"Vậy để em đăng," Ngọc nói ngay, giọng chắc nịch bất ngờ. "Em đâu còn gì để mất nữa đâu chị. Với lại, câu chuyện của em, để chính em kể ra nghe sẽ thật hơn."
Tôi nhìn Ngọc, vừa cảm động vừa lo lắng. "Nhưng như vậy em sẽ là người chịu rủi ro nhiều nhất, mọi người sẽ soi vào em trước tiên."
"Em biết," Ngọc gật đầu, giọng vẫn kiên định. "Nhưng em nghĩ, nếu không phải là một người từng bị hại thật sự lên tiếng, thì mọi thứ tụi mình có sẽ chỉ là mấy con số khô khan, người ta dễ gạt đi lắm. Câu chuyện của em có thể là thứ khiến người ta phải dừng lại lắng nghe."
Tôi im lặng, nhìn con bé, thấy trong đôi mắt Ngọc một sự trưởng thành đột ngột, một quyết tâm vượt xa tuổi mười chín của em. Cuối cùng tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng.
"Được, mình làm vậy," tôi nói, viết lên tờ giấy note cuối cùng: "Ngọc kể chuyện, chị cung cấp dữ liệu, Bảo cung cấp bằng chứng kỹ thuật ẩn danh."
Chúng tôi ăn tối cùng nhau sau buổi họp, không khí nhẹ nhàng hơn hẳn, Ngọc còn pha trò về việc "cuối cùng cũng được làm nhân vật chính một lần trong đời", khiến cả ba cùng bật cười, một tiếng cười hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng vừa qua.
Trước khi Bảo ra về, tôi nhắn tin mời Diệu Anh một lần cuối, dù không mấy hy vọng, chỉ đơn giản là không muốn để lại một cánh cửa nào chưa được thử. Tin nhắn hiện chữ "Đã xem" chỉ vài phút sau, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào, dòng chữ xám lặng lẽ đó treo trên màn hình điện thoại tôi suốt cả buổi tối còn lại, như một câu hỏi chưa có lời đáp.
Ngọc ở lại thêm một lúc sau khi Bảo về, giúp tôi rửa chén, hai chị em đứng cạnh nhau bên bồn rửa, không nói gì nhiều, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng chén đĩa va nhẹ vào nhau. Trước khi ra về, Ngọc ôm tôi một cái thật chặt, thì thầm "Cảm ơn chị đã không bỏ cuộc", rồi rời đi trong đêm, để lại tôi đứng một mình trước cửa, nhìn theo bóng con bé khuất dần ở cuối hành lang chung cư.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →