Nhà thi đấu Phú Thọ ngày diễn ra fan-meeting kỷ niệm sáu năm đông nghịt người ngay từ bảy giờ sáng, dù sự kiện chính thức bắt đầu lúc hai giờ chiều. Cổng vào giăng đầy băng rôn tím ánh kim, loa phóng thanh phát đi phát lại danh sách bài hát dự kiến trình diễn, không khí náo nhiệt lan toả khắp khu vực quảng trường trước sân vận động.
Tôi tới sớm cùng Ngọc, cả hai mặc đồng phục fandom mới toanh đặt may riêng cho dịp này, tay cầm sẵn điện thoại đã hiện thông báo trúng vé từ tuần trước. Ngọc, dù biết rõ nguy cơ mình có thể lại trượt theo cách kỳ lạ nào đó, vẫn cố giữ vẻ háo hức, có lẽ vì không muốn làm hỏng không khí vui vẻ chung của cả nhóm bạn đang đi cùng.
Diệu Anh cũng có mặt từ sớm, tất bật với vai trò admin, chạy đi chạy lại giữa các nhóm tình nguyện viên hỗ trợ sự kiện, thỉnh thoảng vẫy tay chào tôi từ xa nhưng không lại gần trò chuyện lâu, không khí giữa hai đứa vẫn còn vương chút gượng gạo từ sau buổi nói chuyện căng thẳng hôm nào. Trang và Đạt, hai người bạn trong nhóm nhỏ vẫn hay tụ họp xem livestream, cũng có mặt, háo hức chụp ảnh check-in trước cổng lớn dựng hình các thành viên NYXARA cỡ người thật.
Kết quả bốc thăm được công bố ba ngày trước: Ngọc trúng vé, lần đầu tiên sau gần hai năm. Tôi đã mừng rỡ khi nhận được tin đó, dù trong lòng vẫn còn một nỗi lo mơ hồ không tên, một linh cảm rằng mọi thứ không đơn giản như con số hiển thị trên màn hình.
Chúng tôi xếp hàng cùng dòng người đông đúc tiến về phía cổng B, nơi thông báo của Ngọc chỉ dẫn tới. Nhân viên an ninh mặc đồng phục đen đứng thành hàng, kiểm tra vé điện tử từng người một bằng máy quét mã QR. Tôi đi trước, quét mã thành công, bước qua cổng dễ dàng. Ngọc đi ngay sau, đưa điện thoại lên cho nhân viên quét.
Tiếng máy quét kêu lên một âm thanh khác lạ, không phải tiếng "tinh" quen thuộc báo hiệu thành công. Nhân viên an ninh cau mày, quét lại lần nữa, rồi lần thứ ba, mỗi lần đều phát ra âm thanh báo lỗi.
"Em ơi, hệ thống báo mã này không hợp lệ," nhân viên nói, giọng có phần khó xử. "Em có thể cho anh xem thông báo trúng vé không?"
Ngọc, tay hơi run, đưa điện thoại lên, màn hình vẫn hiện rõ ràng dòng chữ "Chúc mừng bạn đã trúng vé, vui lòng tới cổng B" từ ba ngày trước. Nhân viên nhìn màn hình, rồi nhìn lại máy quét của mình, bối rối rõ rệt.
"Anh không biết, hệ thống bên anh báo mã này không có trong danh sách trúng vé," anh nói, gọi thêm một đồng nghiệp khác tới hỗ trợ, nhưng người này cũng chỉ lắc đầu sau khi kiểm tra lại, lặp lại đúng câu trả lời quy trình: "Xin lỗi em, hệ thống không ghi nhận, có thể liên hệ đường dây hỗ trợ để được giải quyết sau."
Dòng người phía sau bắt đầu sốt ruột, có người lẩm bẩm phàn nàn vì bị chặn lại giữa lối vào. Ngọc đứng sững, tay vẫn cầm điện thoại, mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Đã trúng vé" vẫn sáng chói trên màn hình, giờ đây trở nên vô nghĩa tới mức gần như trớ trêu.
Tôi đứng cạnh Ngọc, nắm chặt tay con bé, cảm giác giận dữ và bất lực dâng lên cùng lúc, mạnh hơn bất kỳ cảm xúc nào tôi từng trải qua suốt hành trình điều tra mấy tháng qua. Đây không còn là một con số trên bảng tính, không còn là một dòng dữ liệu khô khan tôi phân tích trong đêm khuya. Đây là Ngọc, đứng ngay trước mắt tôi, bị chặn lại ngay tại cổng vào của sự kiện lớn nhất trong sáu năm fandom, bởi một hệ thống không ai chịu giải thích, không ai chịu nhận trách nhiệm.
Nhân viên an ninh, thấy dòng người ùn tắc, đành mời chúng tôi đứng sang một bên để giải quyết sau, rồi tiếp tục quét vé cho những người phía sau, những tiếng "tinh" thành công vang lên liên tục.
Chúng tôi đứng nép vào một góc gần hàng rào chắn, chờ đợi thêm gần hai mươi phút trong lúc một nhân viên khác gọi điện đi đâu đó xin ý kiến cấp trên. Cuối cùng, người này quay lại, lắc đầu, đưa cho Ngọc một tờ giấy nhỏ ghi số hotline hỗ trợ, nói bằng giọng đã học thuộc lòng qua vô số lần lặp lại tương tự: "Em thông cảm, hệ thống bên anh chỉ hiển thị những gì được đồng bộ, còn lý do cụ thể thì phải liên hệ bộ phận kỹ thuật mới xử lý được. Hôm nay chắc không kịp rồi, em ơi."
Ngọc cầm tờ giấy, không nói gì, chỉ gật đầu, khuôn mặt trống rỗng theo một cách khiến tôi còn đau lòng hơn cả nếu con bé khóc oà lên. Dòng người vẫn ùa vào qua cổng, náo nức, tiếng cười nói rộn rã, không ai để ý tới hai người đứng lại bên lề, một người tay vẫn cầm điện thoại hiện dòng chữ vô nghĩa, một người đứng cạnh, nắm chặt tay bạn mình, lòng đã quyết định dứt khoát rằng đây sẽ là lần cuối cùng chuyện này được phép xảy ra mà không ai phải trả lời.
Từ xa, tiếng nhạc mở màn bắt đầu vang lên từ bên trong sân vận động, tiếng hò reo của hàng ngàn khán giả đã vào được bên trong hoà thành một làn sóng âm thanh lớn, ấm áp, hạnh phúc, và hoàn toàn xa lạ với hai người đang đứng lặng câm ngoài cổng B, nhìn vào bên trong qua một khe hở nhỏ giữa hàng rào chắn, nơi ánh đèn sân khấu tím ánh kim vừa bật sáng rực rỡ cho một đêm kỷ niệm mà một trong hai người, dù xứng đáng hơn ai hết, sẽ không bao giờ được bước chân vào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →