Fan-meeting kỷ niệm sáu năm chỉ còn ba tuần nữa, và tôi cảm nhận rõ áp lực thời gian đè nặng lên mỗi ngày trôi qua, khi biết rằng nếu không tìm ra đủ bằng chứng trước ngày công bố kết quả bốc thăm, Ngọc gần như chắc chắn sẽ lại trượt, lần này ở sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử fandom.
Kể từ buổi họp kỷ luật, tôi đã cẩn thận hơn nhiều, không còn dùng bất kỳ công cụ nào của công ty cho việc điều tra riêng, chuyển hẳn sang làm việc trên laptop cá nhân cũ kỹ chạy chậm hơn hẳn nhưng an toàn hơn. Mỗi tối về nhà, tôi lại ngồi vào bàn, đối chiếu lại từng mảnh thông tin mới, cố gắng ghép chúng thành một bức tranh đủ rõ ràng trước khi thời gian không còn cho phép.
Giờ nghỉ trưa ở văn phòng, tôi ra hành lang gọi điện cho Bảo, cố nói nhỏ để không ai nghe thấy, dù văn phòng lúc này khá vắng vì phần lớn đồng nghiệp đã ra ngoài ăn trưa.
"Có tin gì từ phía Vaerlune chưa?" Tôi hỏi ngay khi Bảo bắt máy.
"Chưa, chị à," Bảo trả lời, giọng có phần mệt mỏi. "Anh hỏi vòng vòng vài người quen nhưng ai cũng cẩn thận, không dám nói gì rõ ràng. Cái này nhạy cảm lắm, đụng tới quan hệ đối tác lớn."
"Nhưng mình còn ba tuần thôi Bảo," tôi nói, giọng gấp gáp hơn tôi muốn. "Sự kiện lớn vậy, Ngọc chắc chắn sẽ bị loại lần nữa nếu mình không làm gì."
"Anh biết, anh biết," Bảo đáp, có chút bực bội lộ ra trong giọng nói, điều hiếm thấy ở anh. "Nhưng chị cũng phải hiểu, anh không thể cứ xông vào hỏi thẳng đồng nghiệp được, làm vậy chỉ khiến người ta cảnh giác, rồi mọi cánh cửa sẽ đóng lại hết."
Tôi im lặng một giây, nhận ra mình vừa gây áp lực không công bằng lên Bảo, người đã hy sinh không ít thứ để giúp mình. "Xin lỗi, chị không có ý thúc ép em. Chị chỉ lo cho Ngọc thôi."
"Anh hiểu," Bảo dịu giọng lại. "Nhưng chị cũng phải hiểu, thận trọng lúc này quan trọng hơn tốc độ. Nếu mình làm hỏng, đánh động sớm quá, không những không cứu được Ngọc lần này mà còn có thể khiến mọi bằng chứng bị xoá sạch trước khi mình kịp thu thập đủ."
Tôi thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, lịch treo tường bên cạnh bàn làm việc đánh dấu đỏ ngày mở đăng ký fan-meeting, chỉ còn hai mươi mốt ngày nữa. "Chị hiểu, chị xin lỗi vì nóng vội."
"Không sao," Bảo nói, giọng ấm áp trở lại. "Mình cùng cố gắng, chỉ là cần đúng cách thôi."
Chúng tôi bàn bạc thêm một lúc qua điện thoại, thống nhất kế hoạch: Bảo sẽ tiếp tục dò hỏi một cách kín đáo hơn từ phía những đồng nghiệp cũ đáng tin cậy, còn tôi sẽ thử tìm hiểu qua một hướng khác, xem có thể tiếp cận được thông tin gì từ phía Vaerlung Entertainment không, dù bản thân tôi không có mối quan hệ trực tiếp nào với công ty đó ngoài vai trò một người hâm mộ.
Cúp máy, tôi đứng ở hành lang một lúc lâu, nhìn xuống sân công ty phía dưới, nơi nhân viên đang tấp nập ra vào giờ ăn trưa, tất cả đều bận rộn với công việc riêng của mình, không ai biết tới cuộc chạy đua thầm lặng đang diễn ra trong đầu tôi. Tôi nghĩ tới Ngọc, tới cuốn sổ tay bìa xanh navy giờ chắc đang chuẩn bị ghi thêm một dòng mới, và tự nhủ mình không thể để điều đó xảy ra lần nữa, dù có phải đánh đổi bao nhiêu thời gian, bao nhiêu công sức trong ba tuần ngắn ngủi còn lại.
Trở về bàn làm việc, tôi mở lại bảng tính, thêm một cột mới: đếm ngược số ngày còn lại. Con số hai mươi mốt nhìn có vẻ nhiều, nhưng tôi biết, với tốc độ thận trọng cần thiết mà Bảo vừa nhắc, nó có thể trôi qua nhanh hơn bất kỳ ai trong chúng tôi mong muốn.
Chiều hôm đó, tôi nhắn tin cho Ngọc, không đề cập gì tới những khó khăn trong việc thu thập bằng chứng, chỉ hỏi han bình thường về việc chuẩn bị trang phục cho sự kiện sắp tới. Ngọc trả lời đầy hào hứng, kể đã dành dụm đủ tiền may một bộ đồng phục fandom mới, khoe cả tấm hình phác thảo thiết kế con bé tự vẽ. Tôi nhìn tấm hình đó, lòng vừa ấm áp vừa quặn thắt, biết rằng phía sau sự háo hức ngây thơ ấy là một tương lai còn chưa chắc chắn, vẫn nằm trong tay một cỗ máy vô tri chưa ai kiểm soát được hoàn toàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →