🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ nhật, Bảo nhắn tôi tới phòng trọ của anh, một căn phòng nhỏ ở Quận 7, đồ đạc gọn gàng nhưng đơn giản đúng kiểu một người đàn ông độc thân sống một mình: một cái giường, một bàn làm việc kê sát tường, vài chậu cây nhỏ trên bậu cửa sổ, và một chiếc xe máy trả góp còn mới đậu ngay dưới sảnh chung cư mà anh chỉ ra khi tôi tới, khoe nửa đùa nửa thật "mới mua được sáu tháng, còn nợ dài dài".

Anh dẫn tôi vào, chỉ vào đống tài liệu cũ trải trên sàn nhà, những bản in anh đã lục tìm suốt cả buổi sáng từ một thùng carton cất ở góc tủ, bụi bám đầy trên nắp thùng cho thấy nó đã không được mở ra suốt một thời gian dài. Căn phòng nhỏ giờ trông như một hiện trường điều tra thu nhỏ, giấy tờ trải khắp sàn, vài lon nước tăng lực rỗng nằm lăn lóc gần đó, bằng chứng cho một đêm gần như thức trắng của Bảo.

"Anh nghĩ lại rồi, quyết định tìm hết những gì mình còn giữ được," Bảo nói, ngồi xuống sàn nhà, ra hiệu cho tôi ngồi cạnh. "Sau chuyện chị bị kỷ luật, anh không thể chỉ đứng nhìn nữa."

Chúng tôi cùng nhau lật từng trang tài liệu, phần lớn là những bản nháp kỹ thuật không còn liên quan trực tiếp, nhưng có một tờ khiến Bảo dừng lại, cầm lên đọc kỹ, rồi đưa cho tôi.

"Đây," anh chỉ vào một dòng ghi chú viết tay ở lề trang giấy, nét chữ khác với phần đánh máy chính, có vẻ như một ghi chú cá nhân của người từng sở hữu tài liệu này trước đó. "Yêu cầu mở rộng phạm vi theo đề nghị từ đối tác, ưu tiên triển khai trước quý ba."

"Đối tác là ai?" Tôi hỏi, tim đập nhanh.

"Không ghi rõ tên," Bảo lắc đầu, "nhưng thời điểm này, quý ba năm 2023, lúc đó Minh Bạch Số chỉ có một đối tác lớn duy nhất đủ sức yêu cầu tuỳ biến sâu như vậy vào hệ thống, đó là Vaerlune Entertainment. Các đối tác nhỏ khác không có đủ quyền lực đàm phán để yêu cầu mức độ can thiệp sâu tới vậy vào thuật toán lõi."

Tôi ngồi im, để thông tin đó thấm dần. Nếu đúng như Bảo suy luận, yêu cầu mở rộng CÔNG TÂM không xuất phát từ nội bộ Minh Bạch Số tự ý làm, mà từ chính công ty quản lý NYXARA, công ty mà tôi đã đóng góp tiền bạc và tình cảm suốt sáu năm qua, đứng đằng sau yêu cầu loại trừ chính những người hâm mộ trung thành nhất của họ.

"Nếu đúng vậy," Bảo nói khẽ, mắt nhìn xuống tờ giấy trong tay, "thì đây không còn là chuyện của một mình anh nữa. Đây là chuyện của cả một công ty, có thể là quyết định từ cấp rất cao."

Tôi nhìn Bảo, thấy rõ sự căng thẳng hiện trên gương mặt anh, khác hẳn với vẻ ngại ngùng ban đầu khi tôi mới tiếp cận anh cách đây vài tuần. Có điều gì đó đã thay đổi trong anh, một sự chuyển dịch từ việc miễn cưỡng chia sẻ thông tin sang việc thật sự muốn tìm ra sự thật, dù biết rõ cái giá phải trả có thể lớn hơn nhiều so với những gì anh đã hình dung ban đầu.

"Mình cần tìm ra ai cụ thể bên Vaerlune đã đưa ra yêu cầu này," tôi nói, giọng chắc chắn. "Không thể chỉ dừng lại ở suy luận."

Bảo gật đầu, thu dọn lại đống tài liệu, cẩn thận cất vào một túi hồ sơ riêng. "Anh sẽ cố tìm thêm. Nhưng chị, từ giờ mình phải cẩn thận hơn nhiều. Nếu đúng là có người ở cấp cao đứng sau, họ sẽ không để yên nếu biết mình đang đào sâu tới mức này đâu."

Tôi gật đầu, cảm nhận rõ ràng sức nặng của lời cảnh báo đó, nhưng cũng cảm nhận được một quyết tâm mới đang lớn dần trong lòng mình, mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào, khi nghĩ tới Ngọc, tới cuốn sổ tay bìa xanh navy, tới tất cả những người đã âm thầm bị gạt ra khỏi giấc mơ được gặp thần tượng của chính họ mà không hề hay biết lý do thật sự.

Trước khi ra về, tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ của Bảo một lần nữa, nhìn chậu cây trên bậu cửa sổ, nhìn chiếc xe máy còn nợ dưới sảnh, nhìn cả một cuộc sống bình thường mà anh đang có nguy cơ đánh đổi chỉ vì quyết định giúp một người bạn cũ tìm ra sự thật. Tôi không nói ra thành lời, nhưng trong lòng tự nhủ sẽ không bao giờ để sự hy sinh đó trở nên vô nghĩa, dù cho con đường phía trước còn dài và gập ghềnh tới đâu.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →