Bảo nhắn tin cho tôi ngay tối hôm đó, nói đã nghe chuyện tôi bị kỷ luật qua một người bạn chung làm cùng ngành công nghệ, hẹn gặp gấp ở quán cà phê hai mươi bốn giờ gần nhà anh, nơi vắng khách vào giờ khuya, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt và tiếng nhạc không lời rả rích phát ra từ loa cũ góc quán.
Tôi tới nơi, thấy anh đã ngồi sẵn từ trước, hai tách cà phê đặt trên bàn, một cho tôi, đã bắt đầu nguội. Quán vắng tanh, chỉ có một nhân viên trực đêm ngồi gật gù sau quầy, thỉnh thoảng giật mình tỉnh dậy mỗi khi có tiếng chuông cửa vang lên từ một vị khách khác bước vào rồi lại bước ra ngay sau đó.
"Chị ổn không?" Bảo hỏi ngay khi vừa ngồi xuống, ánh mắt lo lắng thật sự, khác hẳn vẻ dè dặt thường thấy.
"Ổn, chỉ là bị cảnh cáo thôi, không sao đâu," tôi cười gượng, cố tỏ ra nhẹ nhàng dù trong lòng vẫn còn nặng nề từ sáng.
Bảo im lặng một lúc, xoay cốc cà phê trong tay, rồi nói, giọng có vẻ áy náy. "Chị bị vậy một phần cũng vì giúp anh tìm hiểu chuyện này, anh thấy có lỗi."
"Không phải lỗi của em," tôi lắc đầu. "Chị tự quyết định làm, chị chịu trách nhiệm."
Anh gật đầu, không tranh cãi thêm, rồi im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ.
"Chị, anh nghĩ mình nên nói cho chị biết tên người đang phụ trách trực tiếp module này bây giờ. Anh đã do dự mãi, nhưng chị bị kỷ luật vì chuyện này rồi, chị xứng đáng biết đầy đủ hơn."
Tôi ngồi thẳng dậy, chăm chú lắng nghe.
"Vũ Đăng Khoa," Bảo nói. "Trưởng nhóm kỹ thuật của CÔNG TÂM bây giờ, sếp trực tiếp của anh trước khi anh chuyển nhóm. Ảnh không phải người xấu theo kiểu chị nghĩ đâu, không phải kiểu cố tình hại ai. Ảnh chỉ tin tuyệt đối vào KPI, vào con số, đo mọi thứ bằng hiệu quả tối ưu."
"Vậy tại sao ảnh lại để cái công thức đó tồn tại?" Tôi hỏi.
"Vì với ảnh, nó hiệu quả," Bảo nói, giọng có phần chua chát. "Tỷ lệ khiếu nại giảm, tỷ lệ hài lòng trung bình tăng, biểu đồ báo cáo đẹp lên. Ảnh không nhìn vào từng người bị loại ra, ảnh chỉ nhìn vào đường biểu đồ đi lên. Anh từng làm việc chung với ảnh hai năm, anh biết ảnh là kiểu người sẽ nói thẳng với chị rằng đó không phải loại ai cả, chỉ là đang tối ưu."
Tôi ghi tên Khoa vào cuốn sổ tay, cảm giác một mảnh ghép quan trọng vừa được đặt vào đúng chỗ. Có một cái tên cụ thể, một con người cụ thể đứng đằng sau những dòng công thức đang âm thầm quyết định số phận của bao nhiêu người, khiến mọi thứ bỗng trở nên thực hơn, gần hơn, không còn chỉ là một khái niệm trừu tượng mang tên CÔNG TÂM nữa.
"Ảnh trông như thế nào?" Tôi hỏi, cố hình dung ra gương mặt của người đứng sau tất cả những con số mình đã dày công thu thập suốt mấy tuần qua.
"Bình thường lắm, chị sẽ không đoán ra được đâu," Bảo nói, bật cười khẽ không vui. "Ăn mặc chỉn chu, nói năng nhỏ nhẹ, đúng kiểu quản lý mẫu mực ai nhìn vào cũng thấy đáng tin. Anh nghĩ đó mới là điều đáng sợ nhất, chị à. Không phải một kẻ gian ác lộ liễu, mà là một người hoàn toàn bình thường, tin chắc mình đang làm điều đúng đắn."
"Vậy ai ra lệnh cho ảnh mở rộng nó?" Tôi hỏi tiếp, câu hỏi đã ám ảnh tôi từ lâu. "Chuyện lớn vậy, chắc không phải tự ảnh quyết định một mình."
Bảo lắc đầu, vẻ mặt cho thấy anh cũng không có câu trả lời. "Anh không biết, thật đó. Có thể là từ cấp trên của ảnh trong công ty, có thể là từ phía đối tác bên Vaerlune Entertainment yêu cầu, anh không rõ. Đó là phần anh chưa từng chạm tới."
Câu hỏi đó treo lại giữa chúng tôi, không có câu trả lời, chỉ có tiếng nhạc rả rích từ loa cũ và tiếng xe cộ thưa thớt vọng vào từ con đường vắng lặng lúc nửa đêm bên ngoài cửa kính quán.
Bảo nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng, anh còn phải đi làm sớm hôm sau. "Chị về nghỉ đi, mai anh thử hỏi thêm vài người, xem có ai biết gì thêm về phía Vaerlune không." Chúng tôi chia tay ở cửa quán, mỗi người một hướng, để lại tôi trên đường về nhà với một cái tên mới trong đầu, Vũ Đăng Khoa, như một lời nhắc rằng cuộc điều tra của chúng tôi, dù đã đi được một chặng đường dài, vẫn còn một khoảng trống lớn chưa ai lấp đầy được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →