🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, tôi bước vào văn phòng Chợ Nhanh với tâm trạng còn nặng nề từ cuộc nói chuyện với Diệu Anh hôm trước, không ngờ rằng một cú sốc khác đang chờ sẵn ngay từ lúc tôi vừa ngồi xuống bàn làm việc.

"Thư, quản lý muốn gặp em ở phòng họp nhỏ lúc chín giờ." Một đồng nghiệp nhắn qua tin nhắn nội bộ công ty, kèm một biểu tượng mặt lo lắng.

Tôi ngồi đó, tim đập nhanh, cố nhớ lại xem mình có làm sai điều gì trong công việc gần đây không. Tôi lướt lại trong đầu từng báo cáo đã nộp tuần trước, từng cuộc họp đã tham dự, không nghĩ ra được lỗi nào rõ ràng, càng khiến sự hồi hộp dâng cao hơn khi bước dọc hành lang tới phòng họp.

Đúng chín giờ, tôi bước vào phòng họp kính, thấy quản lý trực tiếp của mình ngồi cùng một người từ phòng nhân sự, trên bàn đặt sẵn một tờ giấy in. Ánh đèn trắng lạnh của phòng họp chiếu thẳng xuống mặt bàn kính, phản chiếu lên khiến tôi có cảm giác như đang bị soi rọi từ hai phía cùng lúc.

"Thư, chúng tôi phát hiện trong hai tuần gần đây, em có truy cập công cụ phân tích dữ liệu nội bộ của công ty ngoài giờ làm việc, với mục đích không liên quan tới công việc được giao." Quản lý nói, giọng nghiêm túc nhưng không quá gay gắt. "Cụ thể là em đã dùng license phần mềm phân tích để xử lý một tập dữ liệu bên ngoài liên quan tới một ứng dụng bán vé."

Tôi ngồi im, cảm giác máu dồn lên mặt, vừa xấu hổ vừa hoảng sợ. Tôi đã cẩn thận, hoặc nghĩ là mình đã cẩn thận, khi dùng công cụ công ty để chạy vài phép tính phức tạp hơn cho tập dữ liệu của Ngọc vào một buổi tối muộn cách đây hơn một tuần, tưởng không ai để ý vì đó chỉ là vài lần truy cập nhỏ. Tôi đã quên mất rằng mọi hoạt động trên hệ thống công ty đều được ghi log, đặc biệt với những công cụ phân tích cấp cao có giá trị license lớn.

"Em xin lỗi," tôi nói, giọng run nhẹ. "Em không có ý định gây hại gì cho công ty, chỉ là em đang tìm hiểu một vấn đề cá nhân, em nghĩ mình đã bất cẩn."

"Chúng tôi hiểu em không có ác ý," người từ phòng nhân sự nói, giọng ôn hoà hơn. "Nhưng chính sách công ty rất rõ ràng về việc sử dụng tài nguyên nội bộ cho mục đích cá nhân, đặc biệt là những công cụ có chi phí license theo lượt sử dụng. Lần này chúng tôi sẽ đưa ra một văn bản cảnh cáo bằng văn bản, ghi vào hồ sơ, có thể ảnh hưởng tới đánh giá cuối năm của em."

Tôi ký vào tờ giấy được đưa ra, tay hơi run, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể trước mặt hai người đối diện. Buổi họp kết thúc sau đó không lâu, tôi bước ra khỏi phòng họp kính, cảm giác như mọi ánh mắt trong văn phòng đang đổ dồn về phía mình, dù thực tế có lẽ không ai để ý nhiều tới vậy.

Tôi trở về bàn làm việc, ngồi xuống, nhìn màn hình máy tính mà không thật sự thấy gì trên đó. Đây là lần đầu tiên trong năm năm đi làm tôi bị kỷ luật chính thức, một vết đen đầu tiên trong hồ sơ vốn luôn sạch sẽ tôi tự hào xây dựng suốt từng ấy năm. Tôi nghĩ tới khoản trả góp mười một triệu vẫn còn đang treo, tới việc nếu đánh giá cuối năm bị ảnh hưởng, khoản thưởng dự kiến có thể giảm đi đáng kể, kéo dài thời gian trả nợ thêm vài tháng.

Một đồng nghiệp thân thiết ghé qua bàn tôi lúc gần năm giờ, hỏi han nhỏ giọng "Nghe nói sáng nay em bị gọi lên họp hả, có sao không?" Tôi chỉ cười gượng, nói "chuyện nhỏ thôi", không muốn giải thích thêm, dù trong lòng biết rõ đây không phải chuyện nhỏ chút nào đối với hồ sơ công việc của mình.

Đến chiều, khi văn phòng dần vắng người, tôi vẫn ngồi lại một mình ở bàn làm việc, đèn xung quanh đã tắt bớt để tiết kiệm điện theo giờ giấc công ty, chỉ còn ánh đèn màn hình máy tính chiếu lên mặt. Tôi mở lại bảng tính dữ liệu, nhìn những con số quen thuộc, và tự hỏi liệu cái giá mình vừa phải trả hôm nay có phải chỉ là khởi đầu, hay đã là điều tệ nhất mình sẽ phải đối mặt trong suốt hành trình này.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →