🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi tới nhà Diệu Anh vào một buổi chiều Chủ nhật, mang theo một hộp bánh quy mua ở tiệm bạn thích, lòng đầy do dự suốt cả quãng đường đi vì biết cuộc trò chuyện sắp tới sẽ không dễ dàng như những lần ghé chơi thông thường.

Diệu Anh mở cửa, có vẻ hơi bất ngờ vì tôi ghé đột xuất không báo trước, nhưng vẫn mời vào, pha một ấm trà, ngồi xuống phòng khách quen thuộc. Trên bàn còn bày dở một bản thiết kế banner khác cho sự kiện sắp tới, những mảnh giấy in màu cắt dở nằm rải rác, dấu hiệu cho thấy bạn vẫn đang miệt mài chuẩn bị cho ngày kỷ niệm sáu năm dù áp lực công việc admin dạo này nặng nề hơn bao giờ hết.

"Có chuyện gì mà mặt nghiêm trọng vậy?" Diệu Anh hỏi, đặt ấm trà xuống bàn, ánh mắt dò xét.

Tôi hít một hơi, quyết định không vòng vo nữa. "Chị, em có tìm ra được một số thứ, về cái chuyện report lỗi với tỷ lệ trúng vé đó. Em không còn nghĩ đó là trùng hợp nữa."

Tôi kể lại, cẩn thận chọn lọc những gì có thể nói mà không làm lộ Bảo, về dữ liệu mình thu thập, về Chỉ Số Trung Thành, về việc điểm của chính mình cao vì chi tiêu chứ không phải vì tình yêu thuần khiết. Diệu Anh ngồi nghe, tay siết chặt tách trà dần theo từng câu tôi nói, ánh mắt càng lúc càng căng thẳng.

"Thư," Diệu Anh nói, giọng có phần gấp gáp khi tôi vừa dứt lời, "chị cũng ghét cái kiểu đo bằng tiền đó, thiệt lòng chị ghét lắm. Nhưng em thử nghĩ coi, không có tiền thì lấy gì công ty tổ chức fan-meeting cho tụi mình gặp idol? Đâu phải tự nhiên mà có sân khấu, có ánh sáng, có an ninh, có cả ê kíp làm việc đằng sau đâu."

"Em không nói tiền là xấu," tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. "Em nói việc dùng tiền để âm thầm quyết định ai được tham gia, ai không, trong khi giả vờ là ngẫu nhiên hoàn toàn, đó mới là vấn đề."

"Nhưng nói ra thì được cái gì?" Diệu Anh đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng khách nhỏ, giọng bắt đầu có phần gay gắt. "Công ty sẽ dừng tổ chức sự kiện luôn cho coi, rồi ai chịu trách nhiệm cho cái đó? Tụi fan còn lại, những người chưa từng biết gì, họ có đáng bị mất cơ hội gặp thần tượng chỉ vì một nhóm nhỏ muốn phanh phui sự thật không?"

Tôi im lặng, nhận ra đây chính là lý lẽ mà tôi từng dùng để tự trấn an bản thân không lâu trước đây, giờ nghe từ miệng người khác lại thấy nó vừa có lý vừa đáng sợ, một thứ logic có thể biện minh cho việc giữ im lặng mãi mãi nếu người ta muốn.

"Chị," tôi nói, giọng nhẹ hơn nhưng không kém phần kiên quyết, "Ngọc bị loại âm thầm gần hai năm nay chỉ vì report lỗi hai lần. Đó không phải cái giá công bằng để đổi lấy một sự kiện đẹp đẽ cho số đông đâu."

Diệu Anh dừng lại, nhìn tôi, có một khoảnh khắc tôi nghĩ bạn sắp mềm lòng, nhưng rồi ánh mắt đó lại khép lại, trở về vẻ phòng thủ quen thuộc.

"Thư tính kỹ chưa?" Diệu Anh hỏi, giọng đã hạ xuống nhưng vẫn còn căng. "Chị không cản em, nhưng chị mong em nghĩ kỹ trước khi làm gì. Chị là admin, chị còn phải chịu trách nhiệm với cả một cộng đồng, không phải chỉ với một, hai người."

Nói xong, Diệu Anh quay đi, bước tới cửa sổ, đứng đó nhìn ra ngoài, không chờ tôi trả lời. Tôi ngồi lại một mình trên ghế sofa, tách trà trước mặt đã nguội từ lúc nào không hay, nhìn những mảnh giấy màu cắt dở trên bàn, tự hỏi liệu bạn có còn đủ tâm trí để hoàn thành nốt cái banner đó không, hay mọi thứ giữa hai đứa từ giờ sẽ mang một sắc thái khác hẳn, dù bề ngoài vẫn cố giữ vẻ bình thường.

Tôi cảm giác một khoảng cách vô hình vừa xuất hiện giữa hai chúng tôi, rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đó, dù không ai nói ra một lời chia tay hay giận dỗi nào cả. Có những rạn nứt, tôi nghĩ, không cần tới một trận cãi vã lớn mới hình thành, chỉ cần một khoảnh khắc như thế này, khi hai người cùng nhìn về một sự thật nhưng chọn hai hướng đi khác nhau.

Tôi đứng dậy, chào tạm biệt bằng một giọng cố giữ bình thường, Diệu Anh gật đầu, không quay lại nhìn tôi, chỉ nói khẽ "Về cẩn thận nha" trước khi tôi khép cửa lại phía sau lưng, bước xuống cầu thang với một cảm giác nặng nề hơn bất kỳ điều gì tôi từng mang theo khi rời khỏi căn nhà này.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →