Khang lôi tôi ra khỏi nhà vào tối thứ Bảy, không báo trước, chỉ nhắn đúng một câu lúc năm giờ chiều: "Chị thay đồ đi, tối nay em dẫn chị đi ăn, hôm nay em có tiền." Tôi định từ chối, viện cớ mệt, nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết hiếm thấy của em trai, tôi đành xuôi theo.
Quán nướng vỉa hè gần nhà, bàn ghế nhựa thấp, đèn lồng giấy treo dọc mái hiên, khói từ bếp than bốc lên nghi ngút hoà lẫn mùi thịt nướng thơm phức. Khang gọi một mâm đầy đủ, ba rọi, lòng non, bắp bò, rồi rót cho tôi một ly nước ngọt, tự rót cho mình một ly trà đá.
"Chị dạo này buồn gì vậy?" Khang hỏi thẳng, không vòng vo như mọi lần, tay vẫn thoăn thoắt trở những miếng thịt trên vỉ nướng.
"Không có gì đâu," tôi cười gượng, cố tỏ ra bình thường.
"Chị đừng gạt em. Em không biết chuyện gì, nhưng chị buồn cả tuần nay rồi, ai mà không thấy." Khang gắp một miếng thịt vừa chín tới, đặt vào chén tôi. "Chị không cần kể chi tiết, nhưng ăn đi đã, đói bụng nghĩ gì cũng tệ hơn."
Tôi bật cười thành tiếng lần đầu tiên trong ngày, cảm động trước sự quan tâm vụng về nhưng chân thành của em trai. Chúng tôi ăn uống, nói chuyện phiếm về đủ thứ chuyện không đầu không đuôi: về đồ án của Khang sắp tới hạn nộp, về một cô bạn cùng lớp cậu có vẻ để ý, về việc giá thịt nướng dạo này tăng chóng mặt khiến cậu phải tính toán kỹ hơn mỗi lần rủ bạn đi ăn.
"Con bé đó tên Vy, học chung nhóm đồ án với em," Khang kể, hơi đỏ mặt khi nhắc tới, "nó giỏi code hơn em nhiều, mà lại còn nấu ăn ngon nữa, hôm bữa nó mang bánh flan tới lớp cho cả nhóm ăn, ngon xỉu." Tôi trêu em vài câu, hỏi đã tỏ tình chưa, Khang đỏ mặt xua tay, bảo "còn lâu, để tốt nghiệp đã", cả hai cùng cười, không khí bàn nhậu càng thêm phần rôm rả giữa tiếng xèo xèo của thịt nướng trên vỉ than.
"Chị nhớ hồi nhỏ không," Khang nói, cắn một miếng bắp bò, "chị hay dẫn em đi ăn kiểu này mỗi lần em thi rớt môn gì đó, nói ăn no rồi tính tiếp. Giờ tới lượt em lo cho chị."
Tôi nhìn em trai, thấy cậu đã lớn hơn mình tưởng nhiều, không còn là đứa nhóc hay mít ướt ngày nào. "Cảm ơn em," tôi nói, giọng có phần nghẹn lại.
"Có gì đâu mà cảm ơn," Khang xua tay, rồi cười toe toét. "Chị nhớ nha, có chuyện gì cứ nói, em rành máy tính hơn chị mà, biết đâu giúp được."
Câu nói đó, dù chỉ là một lời đùa vô tình, khiến tôi khựng lại một giây, nghĩ tới cái endpoint lạ Khang từng phát hiện trên điện thoại tôi, nghĩ tới khả năng một ngày nào đó mình thật sự sẽ cần tới sự giúp đỡ kỹ thuật của em trai theo một cách nghiêm túc hơn nhiều so với việc dọn dẹp ứng dụng rác. Tôi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ mỉm cười, gắp thêm một miếng thịt cho Khang để lảng tránh câu chuyện.
Trên đường về, hai chị em đi bộ chậm rãi, bụng no, gió đêm mát dịu thổi qua những con hẻm nhỏ. Khang huýt sáo một giai điệu nào đó, có vẻ vui vì đã kéo được chị ra khỏi nhà một buổi tối. Tôi nhìn bóng mình và bóng em đổ dài trên mặt đường dưới ánh đèn đường vàng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn buổi sáng, đủ sức để đối diện với những gì còn ở phía trước.
"Cảm ơn em nha, tối nay vui thiệt," tôi nói khi về tới cửa nhà.
"Ừ, lần sau đi nữa, mà lần sau chị trả tiền," Khang cười, đẩy cửa bước vào trước.
Tôi đứng lại một giây ngoài hành lang, nhìn ánh đèn từ cửa sổ nhà mình hắt ra. Trong nhà, tiếng Khang đã bật tivi lên, tiếng một chương trình tạp kỹ nào đó vọng ra qua khe cửa, âm thanh quen thuộc của một buổi tối bình thường mà tôi bỗng thấy quý giá hơn hẳn mọi khi. Tôi hít một hơi thật sâu không khí đêm còn vương mùi khói nướng bám trên áo, cảm nhận rõ ràng rằng dù mọi thứ phía trước còn phức tạp tới đâu, mình vẫn còn một nơi để quay về, một người luôn đứng về phía mình dù không hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, và điều đó, ít nhất lúc này, là đủ để tôi bước tiếp vào trong.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →