🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi đi làm muộn hơn nửa tiếng, lần đầu tiên trong nhiều năm, gửi tin nhắn xin phép quản lý với lý do mơ hồ "có việc gia đình đột xuất", một lời nói dối tôi chưa từng dùng tới trước đây vì luôn tự hào về sự đúng giờ của mình.

Tôi đi bộ chậm rãi trên vỉa hè, không vội vàng như mọi khi, đầu óc vẫn còn quay cuồng với con số chín mươi hai từ tối hôm trước. Đường phố buổi sáng đông đúc người đi làm, tiếng còi xe, tiếng rao hàng của mấy gánh xôi vỉa hè, tất cả trôi qua tai tôi như một lớp âm thanh nền mờ nhạt, không đủ sức kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ đang quần thảo trong đầu suốt từ đêm qua.

Đến một góc đường vắng, tôi dừng lại, ngồi xuống một băng ghế đá trước cửa hàng tạp hoá đóng cửa, gọi điện cho Ngọc.

Con bé bắt máy sau vài hồi chuông, giọng có vẻ vừa ngủ dậy, còn hơi ngái ngủ. "Dạ chị, có chuyện gì vậy chị?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng vẫn còn rối bời. "Ngọc, chị có chuyện muốn nói với em. Tối qua chị xem được điểm Chỉ Số Trung Thành của chính mình."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. "Dạ, rồi sao chị?"

"Chín mươi hai," tôi nói, giọng khẽ đi. "Cao lắm, Ngọc à. Chị nghĩ chị luôn trúng vé không phải vì chị yêu NYXARA hơn ai hết, mà vì... vì chị chi tiêu nhiều. Chị là kiểu người hệ thống này ưu ái."

Tôi chờ đợi một phản ứng, có thể là giận dữ, có thể là thất vọng, có thể là bất kỳ điều gì tệ hơn sự im lặng đang kéo dài ở đầu dây bên kia. Nhưng khi Ngọc lên tiếng trở lại, giọng con bé không hề mang theo sự trách móc tôi lo sợ.

"Chị... chị đâu có làm gì sai đâu chị. Chị đâu có tự viết cái công thức đó, chị cũng đâu biết trước đâu." Ngọc nói, giọng chậm rãi như đang tự sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình. "Với lại, chị vẫn kể em nghe, vẫn nói thẳng ra, chứ đâu có giấu em."

Tôi cắn môi, mắt cay cay dù đã cố kìm lại từ tối hôm qua. "Chị xin lỗi vì đã từng nói với em là xác suất bình thường, là em chỉ xui thôi. Chị đã sai."

"Chị đừng xin lỗi nữa mà," Ngọc nói, giọng nghe như đang mỉm cười qua điện thoại, dù có lẽ mắt con bé cũng đang đỏ hoe không kém gì tôi. "Chị nói vậy vì lúc đó chị tin thật mà. Ai mà biết được đâu."

Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng thở của nhau qua đường dây, rồi Ngọc hỏi, giọng nghiêm túc hơn hẳn.

"Vậy giờ chị tính sao?"

Câu hỏi đó, đơn giản nhưng nặng nề, khiến tôi phải suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời. Tôi có thể dừng lại ở đây, coi như mình đã biết đủ, tự nhủ rằng mình cũng là một phần của vấn đề nên không có quyền tiếp tục đào sâu. Hoặc tôi có thể tiếp tục, dù biết rằng càng đi sâu, tôi sẽ càng phải đối diện với việc chính bản thân mình cũng hưởng lợi từ điều mình đang cố gắng phơi bày.

"Chị nghĩ," tôi nói, chậm rãi nhưng chắc chắn, "dù chị có lợi từ cái hệ thống này, thì nó vẫn sai. Và nếu chị dừng lại chỉ vì thấy ngại, thấy xấu hổ về phần mình trong đó, thì chị còn tệ hơn cả những người chưa từng biết gì cả."

"Vậy là mình tiếp tục hả chị?"

"Ừ," tôi nói, nhìn ra con đường trước mặt, ánh nắng sáng buổi sớm bắt đầu chiếu rõ hơn qua những tán cây ven đường, từng vệt sáng nhảy nhót trên mặt vỉa hè theo nhịp gió khẽ lay cành lá. "Mình tiếp tục."

Tôi cúp máy, ngồi thêm một lúc trên băng ghế đá, để những giọt nước mắt cuối cùng còn sót lại rơi xuống rồi khô đi dưới nắng. Một bà cụ bán xôi gánh ngang qua, dừng lại hỏi tôi có mua không, tôi lắc đầu cười nhẹ, bà cụ cũng cười lại rồi đi tiếp, hoàn toàn không biết mình vừa đi ngang qua một khoảnh khắc mà tôi biết sau này sẽ nhớ mãi, như một cột mốc chia đôi con người mình thành trước và sau.

Tôi đứng dậy, phủi quần, tiếp tục bước đi về phía văn phòng, mang theo một quyết tâm nặng nề hơn nhưng cũng rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đó trong suốt hành trình này.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →