🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi mở tấm ảnh ngay khi vừa về tới nhà, không đợi được thêm một phút nào nữa, dù đã cố kìm lòng suốt cả buổi chiều làm việc đầy tâm trạng ở văn phòng.

Ánh đèn phòng ngủ hắt xuống màn hình điện thoại, một dòng dữ liệu kỹ thuật hiện ra, phần lớn là mã số và ký hiệu tôi không hiểu hết, nhưng có một dòng, nằm giữa những dòng khác, đủ rõ ràng để tôi không thể hiểu lầm.

loyalty_score: 92

Chín mươi hai trên một trăm. Tôi đọc lại con số đó ba lần, như thể đọc thêm sẽ khiến nó đổi thành một con số khác dễ chịu hơn. Bên dưới, một dòng chú thích ngắn liệt kê các yếu tố đóng góp: tổng chi tiêu mười hai tháng gần nhất nằm trong nhóm cao nhất hệ thống, tần suất tương tác đều đặn, không có bất kỳ cờ rủi ro bất mãn công khai nào được ghi nhận.

Tôi lướt xuống thêm, thấy một dòng nhỏ ghi "xếp hạng bách phân vị: top 3%", nghĩa là trong số hàng trăm ngàn tài khoản đang hoạt động trên VéChuẩn, tôi thuộc nhóm ba phần trăm cao nhất. Tôi từng tưởng tượng, nếu có một bảng xếp hạng tình yêu công khai nào đó, mình sẽ đứng ở vị trí cao vì những lý do hoàn toàn khác: vì mình chưa từng bỏ lỡ một buổi họp fan nào, vì mình thuộc lòng từng lời bài hát, vì mình từng khóc thật sự trong đêm concert đầu tiên. Không phải vì một con số tổng chi tiêu mười hai tháng nằm gọn trong một dòng dữ liệu khô khan như thế này.

Tôi ngồi xuống sàn nhà, lưng dựa vào thành giường, nhìn thẳng ra phía bậu cửa sổ, nơi ba mươi tư cốc trà sữa vẫn xếp hàng im lặng như mọi ngày, mỗi cái gắn với một mốc thời gian tôi từng tự hào kể lại cho bất kỳ ai hỏi tới. Nhưng lúc này, nhìn chúng dưới ánh đèn vàng nhạt, tôi không còn thấy chúng là những kỷ niệm nữa. Tôi thấy chúng là bằng chứng, xếp thành một hàng dài, chứng minh cho đúng cái điều mình vừa đọc được: chín mươi hai điểm, không phải vì tình yêu, mà vì mỗi cốc trà sữa đó, mỗi lần ăn mừng sau một lần trúng vé, đều đi kèm với một khoản chi tiêu thật, cộng dồn lại qua sáu năm thành một con số đủ lớn để một cỗ máy nhìn vào và gọi tên nó là trung thành.

Tôi nhớ lại câu mình từng gõ trong nhóm chat, tự hào, chắc chắn, không một chút nghi ngờ: "Yêu ai cũng phải công bằng chứ." Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc không có chút vui vẻ nào, tự nói với chính mình trong căn phòng vắng lặng.

"Công bằng chứ. Đúng rồi, công bằng với người có tiền."

Không ai nghe thấy câu đó ngoài bốn bức tường quen thuộc. Tôi ngồi im rất lâu, không khóc, cũng không giận dữ theo kiểu ồn ào. Chỉ là một cảm giác lạnh dần lan ra từ ngực, giống như vừa phát hiện ra nền móng của một ngôi nhà mình đã sống suốt sáu năm, tưởng chắc chắn vững vàng, hoá ra được xây trên một thứ hoàn toàn khác với những gì mình vẫn tin.

Tôi nghĩ tới Ngọc, tới cuốn sổ tay bìa xanh navy, tới hai bàn tay úp lên màn hình điện thoại tối hôm nào. Tôi nghĩ tới chính mình, người đã ngồi cạnh Ngọc lúc đó, ôm con bé, tự nhủ mình đang đứng về phía lẽ phải, trong khi không hề biết rằng chính mình cũng đang được nâng đỡ bởi cùng một hệ thống đã đẩy Ngọc xuống.

Tôi đưa tay ra, gần chạm tới cốc trà sữa gần nhất trên bậu cửa sổ, ngón tay dừng lại cách nó chỉ vài phân, rồi rụt lại, không chạm vào. Tôi chưa sẵn sàng chạm vào chúng lúc này, chưa biết phải nghĩ gì về chúng nữa, chưa biết liệu mình còn có quyền tự hào về ba mươi tư cái cốc đó hay không.

Tôi ngồi mãi cho tới khi cơn lạnh trong ngực dịu bớt phần nào, đủ để đứng dậy, tắt đèn phòng, nằm xuống giường trong bóng tối. Tôi không mở lại điện thoại thêm lần nào nữa đêm đó, cũng không nhắn cho Bảo một lời cảm ơn hay bất kỳ điều gì, chỉ nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng tối, nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu, để cho sự thật vừa biết được có thời gian lắng xuống thành một phần của mình, dù nó nặng nề tới đâu.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn như mọi đêm, tiếng xe cộ vẫn chạy đều đặn phía dưới, hoàn toàn không hay biết rằng trong căn phòng nhỏ này, một người vừa ngồi bất động giữa sàn nhà, đối diện với sự thật rằng chính mình, suốt sáu năm qua, chưa bao giờ thật sự đứng trên cùng một vạch xuất phát với những người mình vẫn gọi là bạn đồng hành.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →