🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giờ nghỉ trưa ở văn phòng Chợ Nhanh, tôi ngồi lại một mình ở góc bàn quen thuộc sau khi đồng nghiệp đã kéo nhau đi ăn hết, cửa sổ văn phòng để mở hé, gió thổi vào mát rượi, đối lập hẳn với cái nóng gay gắt tôi vừa đi ngang qua bãi đậu xe ngoài kia.

Tôi nhắn tin cho Bảo, đắn đo mãi mới quyết định gõ ra câu hỏi mình đã nghĩ tới từ vài ngày nay.

"Bảo, chị hỏi cái này hơi kỳ, nhưng chị tò mò điểm Chỉ Số Trung Thành của chính chị là bao nhiêu. Em có cách nào xem giúp chị được không?"

Tin nhắn gửi đi, tôi ngồi nhìn màn hình, tim đập nhanh hơn bình thường. Đây là câu hỏi tôi đã tránh hỏi suốt từ khi biết tới sự tồn tại của Chỉ Số Trung Thành, không phải vì không tò mò, mà vì một phần trong tôi, phần tôi không muốn thừa nhận, đã tự tin chắc chắn về câu trả lời từ trước: điểm của tôi chắc chắn sẽ cao, vì tôi yêu NYXARA thật lòng hơn phần lớn mọi người tôi biết.

Tôi từng nghĩ, nếu có một cỗ máy nào đó thật sự đo được lòng trung thành, thì mình sẽ là một trong những người đứng đầu bảng, không phải vì kiêu ngạo, mà vì tôi tin chắc mình đã bỏ ra nhiều công sức và cảm xúc hơn hầu hết mọi người mình biết. Sáu năm không bỏ lỡ một buổi ra mắt nào, không bỏ lỡ một đợt comeback nào, tôi nghĩ đó phải được tính là một dạng bằng chứng nào đó, dù bản thân tôi cũng không chắc chắn bằng chứng cho cái gì.

Bảo trả lời sau khoảng mười lăm phút, có vẻ như phải suy nghĩ kỹ trước khi hồi âm.

"Cái này khó à, chị hiểu không, điểm số không nằm trong dữ liệu công khai, kể cả nhân viên bình thường như anh cũng không có quyền truy cập trực tiếp vào bảng điểm người dùng. Nhưng anh có thể thử hỏi một người bạn cũ còn làm bên team hạ tầng, xem có cách nào lấy ra một dòng dữ liệu duy nhất không, kiểu tra cứu nội bộ, rủi ro nhưng có thể làm được."

"Em làm vậy có nguy hiểm cho em không?" Tôi hỏi, thật lòng lo lắng, dù cũng không giấu được sự háo hức muốn biết câu trả lời.

"Có chút, nhưng chỉ tra một dòng thì chắc không ai để ý đâu, hệ thống log truy vấn cũng không soi kỹ tới mức đó với một request đơn lẻ." Bảo nhắn, rồi thêm ngay sau đó. "Chị chắc chắn muốn biết không? Đôi khi biết rồi lại không thoải mái hơn không biết đâu."

Tôi đọc câu hỏi đó, cảm thấy hơi khó chịu vì cho rằng Bảo đang lo lắng thái quá. Tôi tự tin gõ lại ngay lập tức.

"Chị chắc chắn. Chị muốn biết, dù kết quả có là gì."

Tôi ngồi chờ, cắn dở miếng bánh mì mang theo, mắt không rời màn hình điện thoại, thỉnh thoảng gõ nhịp tay lên mặt bàn theo thói quen cũ. Ánh nắng gắt buổi trưa hắt qua ô cửa sổ, chiếu thành một vệt sáng dài trên sàn nhà văn phòng vắng người, đồng hồ treo tường chỉ đúng mười hai giờ ba mươi, còn nửa tiếng nữa mới hết giờ nghỉ trưa.

Đồng nghiệp lác đác quay lại từ giờ ăn trưa, có người đi ngang qua bàn tôi, hỏi han vài câu bâng quơ về công việc buổi chiều, tôi trả lời cho có, đầu óc vẫn để hết vào chiếc điện thoại đang im lìm trên bàn. Tôi mở lại đoạn chat với Bảo một lần nữa, đọc lại tin nhắn cũ, cố tìm một dấu hiệu nào đó trong cách anh diễn đạt để đoán trước câu trả lời, nhưng chữ viết vốn không mang theo giọng điệu, càng đọc tôi càng thấy mông lung hơn.

Gần một giờ chiều, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn mới từ Bảo, chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn.

"Anh gửi được rồi, nhưng em có chắc muốn xem không?"

Tôi nhìn dòng chữ đó, cảm giác lâng lâng tự tin ban nãy bỗng chững lại một nhịp, không hiểu vì sao câu hỏi lặp lại lần thứ hai từ Bảo lại khiến bụng tôi thắt lại một chút, một linh cảm mơ hồ không tên len vào giữa sự háo hức. Tôi nhìn tấm ảnh đính kèm bên dưới tin nhắn, biểu tượng tải xuống đang xoay tròn chậm rãi, như cố tình kéo dài thêm khoảnh khắc trước khi mọi thứ tôi tin tưởng suốt sáu năm qua sắp phải đối diện với một câu trả lời mà tôi, dù có chuẩn bị tới đâu, vẫn chưa thật sự sẵn sàng.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →