🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bài đăng gây tranh cãi lần này không phải từ Ngọc hay từ ai tôi quen biết, mà từ một fan khác, tên hiển thị "Sương Mùa Đông", người tôi chỉ nhớ mặt lờ mờ qua vài lần bình luận chung trong các nhóm lớn. Cô ấy đăng một đoạn dài tối thứ Ba, kể chi tiết bốn lần trượt vé liên tiếp, kèm ảnh chụp màn hình từng thông báo kết quả, và một dòng kết luận gay gắt hơn hẳn bài đăng của người trước: "Có ai để ý là mấy đứa hay report bug bị loại sạch không? Hay chỉ mình em thấy vậy?"

Bình luận đổ về nhanh chóng hơn cả lần trước. Có người đồng tình ngay lập tức, kể thêm trường hợp của chính mình hoặc của bạn bè. Có người phản bác gay gắt, cho rằng đây là thuyết âm mưu vô căn cứ, đang cố tình bôi nhọ một hệ thống minh bạch. Cuộc tranh luận nhanh chóng lan sang cả những nhóm nhỏ khác, không còn giới hạn trong một bài đăng duy nhất nữa.

Có người còn lập hẳn một bảng thống kê nhỏ tự phát, kêu gọi mọi người điền vào một biểu mẫu chia sẻ lịch sử trúng trượt, y hệt cách tôi từng làm nhưng với quy mô lớn hơn nhiều và công khai hoàn toàn. Tôi đọc thấy vậy mà giật mình, vừa mừng vì có thêm người cùng nghi ngờ, vừa lo vì cách làm công khai như vậy rất dễ khiến ai đó đứng sau CÔNG TÂM chú ý sớm hơn dự tính, trước khi tôi và Bảo có đủ bằng chứng chắc chắn để đối phó.

Tôi đọc lướt, tim đập nhanh, không dám bình luận gì lần này, chỉ âm thầm theo dõi diễn biến. Tôi nhắn tin hỏi Ngọc có thấy bài đó chưa, con bé trả lời ngay, giọng lo lắng: "Dạ em thấy rồi chị, em sợ có người lại chỉ ra em cũng từng report, rồi bị soi."

Diệu Anh, với vai trò admin, xuất hiện trong bình luận chỉ sau vài chục phút, cố gắng hạ nhiệt bằng giọng điềm tĩnh quen thuộc, nhưng lần này phản ứng của cộng đồng không dễ dập tắt như lần trước. Một vài người bắt đầu chất vấn thẳng fanpage: "Chị có phải nhân viên công ty không mà lần nào cũng bênh?" Câu hỏi đó, dù không nhắm thẳng vào tôi, khiến tôi nhớ lại chính bình luận mình từng viết cách đây không lâu, gần như y hệt tinh thần phòng thủ Diệu Anh đang thể hiện lúc này.

Tối muộn hôm đó, Diệu Anh nhắn tin riêng cho tôi, giọng có phần mệt mỏi rõ rệt qua từng câu chữ.

"Thư ơi, chị mệt quá, cái này càng ngày càng khó kiểm soát. Chị vừa phải xoá mấy bình luận quá khích để tránh cãi nhau to, mà xoá xong lại bị người ta nói mình bưng bít thông tin."

Tôi đọc tin nhắn đó, phân vân không biết nên nói gì. Một phần trong tôi muốn kể hết cho Diệu Anh nghe những gì mình đã tìm ra, mong bạn hiểu và cùng đứng về phía sự thật. Nhưng phần khác nhớ lại phản ứng phòng thủ của bạn ở văn phòng hôm trước, khiến tôi ngần ngại, sợ nói ra lúc này chỉ khiến mọi thứ căng thẳng hơn mà không giải quyết được gì.

"Chị nghỉ ngơi đi, đừng để tâm quá," tôi gõ, chọn một câu an ủi an toàn, dù trong lòng biết đó không phải câu trả lời thật lòng mình muốn nói.

"Ừ, cảm ơn Thư. Có Thư hiểu chị vậy chị cũng đỡ hơn." Diệu Anh trả lời, kèm một biểu tượng cảm xúc mệt mỏi.

Tôi tắt điện thoại, nằm nhìn trần nhà một lúc, cảm giác tội lỗi len lỏi trong ngực. Tôi vừa để bạn thân tin rằng mình đang đứng về phía bạn trong khi thật ra, chỉ vài tuần nữa thôi, tôi biết mình sẽ phải nói ra điều ngược lại hoàn toàn với những gì Diệu Anh đang cố gắng bảo vệ.

Tôi nhớ lại những năm tháng hai đứa cùng nhau gánh cày streaming, cùng thức trắng đêm canh giờ mở bán album giới hạn, cùng khóc cùng cười qua bao nhiêu đợt comeback. Tình bạn đó không phải thứ tôi muốn đánh đổi dễ dàng. Nhưng tôi cũng không thể giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy con số chín mươi hai, chưa từng nghe cái tên CÔNG TÂM, chưa từng thấy hai bàn tay Ngọc úp lên màn hình điện thoại. Càng nghĩ, tôi càng nhận ra khoảng cách giữa hai đứa đang lớn dần, không phải vì ai làm gì sai, mà vì chúng tôi đang đứng ở hai phía của cùng một sự thật, mỗi người chỉ nhìn thấy được phần mình muốn thấy.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →