Điện thoại tôi bắt đầu giật lag nặng từ giữa tuần, màn hình đơ vài giây mỗi lần mở ứng dụng, pin tụt nhanh bất thường dù tôi không dùng nhiều hơn mọi khi. Tối thứ Năm, tôi mang máy ra bàn ăn, nhờ Khang xem giúp, cậu vốn rành mấy chuyện kỹ thuật vặt hơn tôi nhiều.
"Chị cài bao nhiêu app rác vậy trời." Khang cầm điện thoại, lướt qua danh sách ứng dụng, miệng lầm bầm chê bai từng cái một. "Cái này chị dùng lần cuối chắc từ hồi nào rồi, xoá đi. Cái này nữa."
Tôi ngồi cạnh, vừa gọt trái cây vừa nhìn em trai thao tác, không để tâm nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật đầu đồng ý mỗi khi cậu hỏi có xoá cái này cái kia không. Bàn ăn nhà tôi lúc này bày đủ thứ: đĩa ổi gọt dở, cục sạc dự phòng của Khang, mấy tờ giấy note ghi việc cần làm tôi dán khắp nơi theo thói quen từ hồi đại học. Khang vừa dọn điện thoại vừa kể chuyện đồ án tốt nghiệp đang làm dở, một ứng dụng theo dõi mạng nội bộ cho phòng lab của trường, giọng hào hứng như mọi lần nói về chuyện học hành mà cậu thật sự thích.
Cậu dừng lại ở một màn hình cài đặt lạ, cau mày.
"Ủa, cái app VéChuẩn của chị gọi mạng nhiều dữ vậy?" Khang chỉ vào một dòng thống kê lưu lượng dữ liệu trong phần cài đặt hệ thống, tôi nhìn theo, thấy một con số cao bất thường so với những ứng dụng khác tôi thường dùng.
"Chắc để cập nhật thông báo gì đó," tôi nói, cố giữ giọng bình thường, dù trong lòng đã lập tức cảnh giác.
"Không, cái này khác," Khang nói, mở thêm một ứng dụng theo dõi mạng cậu tự cài để phục vụ đồ án, gõ vài thao tác. "App bình thường chỉ gọi về server chính để lấy dữ liệu hiển thị thôi. Cái này nó gọi tới một địa chỉ khác nữa, tên miền phụ, kiểu như một server riêng, không phải cái chính hiển thị trên giao diện. Gọi liên tục luôn, cứ vài phút một lần."
Tôi ngồi thẳng người dậy, tim đập nhanh hơn. "Địa chỉ đó tên gì?"
Khang phóng to màn hình, đọc to một chuỗi ký tự kỹ thuật tôi không hiểu hết, nhưng có một từ trong đó khiến tôi chú ý: một cụm viết tắt nghe như đang ám chỉ tới việc "chấm điểm" hoặc "đánh giá", không rõ ràng nhưng đủ gợi ý.
"Lạ ha," Khang nhún vai, không nghĩ ngợi gì nhiều, coi đó chỉ là một chi tiết kỹ thuật thú vị tình cờ phát hiện được. "Chắc app nào cũng có mấy cái server phụ để phân tích hành vi người dùng, giờ ai cũng làm vậy hết á chị, quảng cáo cá nhân hoá gì đó."
"Em chụp màn hình cái này cho chị được không?" Tôi cố giữ giọng nhẹ nhàng, không muốn để lộ mức độ quan trọng của điều vừa phát hiện.
"Ừ được, mà chị cần làm gì vậy?" Khang hỏi, nhưng không thật sự tò mò, chỉ hỏi cho có, tay đã thao tác chụp màn hình gửi qua cho tôi.
"Chị tò mò thôi, dạo này chị hay đọc về bảo mật dữ liệu ấy mà." Tôi nói dối nhanh, nhận lấy điện thoại lại từ tay em, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì đây có thể là một mảnh ghép kỹ thuật quan trọng để đối chiếu với những gì Bảo đã kể. Lo vì tôi vừa nhận ra, chỉ bằng một chiếc điện thoại lag nhẹ và một đứa em trai tò mò, mình đã vô tình chạm vào một dấu vết kỹ thuật mà có lẽ không nên để lộ ra ngoài quá dễ dàng như vậy.
Tôi lưu lại tấm ảnh chụp màn hình vào một thư mục riêng, đặt tên khó hiểu để không ai tình cờ mở ra đọc được, rồi dặn Khang đừng nói với ai về chuyện này, viện cớ "chị đang thử nghiệm cái gì đó cho công ty". Khang gật đầu, không hỏi thêm, quay lại với đồ án của mình.
"Mà chị này," cậu nói thêm trước khi cắm cúi vào laptop riêng, "nếu chị cần tra thêm mấy cái địa chỉ mạng đó là gì, cứ hỏi em, em có mấy công cụ hay lắm, tra được cả server đó đặt ở nước nào nữa cơ."
Tôi gật đầu cảm ơn, giả vờ hờ hững, nhưng trong đầu đã ghi nhớ ngay lời đề nghị đó, tự nhủ có lẽ sẽ cần tới nó sớm hơn mình tưởng. Tôi bước vào phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống giường, mở lại tấm ảnh chụp màn hình lần nữa, nhìn chuỗi ký tự kỹ thuật khô khan đó với một cảm giác vừa hồi hộp vừa sợ hãi, hoàn toàn không biết vài dòng chữ vô tình đọc lên từ màn hình điện thoại của chị mình vừa mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới, một hướng mà chính em trai tôi, dù không hề hay biết, đã vừa trở thành một mắt xích trong đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →