Sáng Chủ nhật, Bảo nhắn tin hẹn tôi ở một công viên nhỏ gần khu trọ anh, nói muốn nói chuyện ngoài trời, thoáng đãng hơn, có lẽ sau một đêm suy nghĩ anh cần một không gian khác hẳn quán nhậu ồn ào hôm trước.
Tôi tới nơi, thấy Bảo đã ngồi sẵn trên một băng ghế đá dưới bóng cây, tay cầm ly cà phê mang theo, trông có vẻ đã thức dậy từ rất sớm, mắt hơi thâm quầng như không ngủ ngon. Công viên nhỏ giờ này còn khá vắng, chỉ lác đác vài người tập thể dục buổi sáng, tiếng chim hót lẫn trong tiếng lá cây xào xạc mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, không khí trong lành hiếm hoi giữa một thành phố vốn ồn ào.
"Cảm ơn em đã đồng ý gặp lại," tôi nói, ngồi xuống cách anh một khoảng vừa phải, không quá gần để tạo áp lực.
"Anh nghĩ cả đêm qua," Bảo nói, mắt nhìn về phía một nhóm người đang chạy bộ ngang qua. "Anh nghĩ nếu không nói cho ai biết, anh sẽ tiếp tục sống với cảm giác mình đang góp phần vào một thứ mình không hiểu rõ hết, và điều đó còn tệ hơn việc phá vỡ điều khoản bảo mật."
Anh kể lại, chậm rãi và có phần cẩn trọng hơn tối hôm qua, phần vì đã tỉnh táo, phần vì đây rõ ràng là một quyết định anh đã cân nhắc kỹ chứ không còn là một lời lỡ miệng vì men bia.
"Năm 2023, sếp cũ của anh, không phải Khoa, người trước đó, giao cho anh viết một module lọc hành vi bất thường, tên nội bộ là CÔNG TÂM, ban đầu chỉ để chặn bot như anh nói. Anh viết phần cốt lõi, kiểm tra tần suất đăng ký, kiểm tra pattern IP, khá đơn giản, đúng chuẩn kỹ thuật chống gian lận thông thường mà công ty nào làm ticketing cũng cần có."
"Rồi Chỉ Số Trung Thành xuất hiện từ khi nào?" Tôi hỏi, cẩn thận không hối thúc anh đi quá nhanh.
"Sau khi anh chuyển sang team khác giữa 2023, gần cuối năm đó Khoa lên làm trưởng nhóm, tiếp quản module của anh. Anh nghe đồng nghiệp cũ kể lại, không phải anh trực tiếp làm, rằng team của Khoa mở rộng nó thêm một lớp mới, chấm điểm mọi tài khoản người dùng thật theo một thang từ không tới một trăm, gọi là Chỉ Số Trung Thành." Bảo nhấp một ngụm cà phê, giọng chậm lại. "Mục đích ban đầu nghe có vẻ hợp lý, kiểu để ưu tiên trải nghiệm cho khách hàng gắn bó lâu dài. Nhưng anh không chắc bây giờ nó còn giống như lúc mới bắt đầu hay không."
Tôi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay mang theo, cố không để lộ vẻ quá hào hứng dù trong lòng đang dâng lên một cảm giác vừa được xác nhận vừa lo lắng hơn bao giờ hết. Có tên gọi rồi. Có khái niệm cụ thể rồi. Nhưng vẫn còn thiếu phần quan trọng nhất: nó tính điểm dựa trên cái gì, và ai là người quyết định mở rộng nó từ một công cụ chống gian lận thành một hệ thống chấm điểm con người.
"Chị có thể hỏi thêm ai đó trong team của Khoa không?" Tôi hỏi, dù biết đây là một yêu cầu khó.
"Anh không dám," Bảo lắc đầu, giọng thành thật. "Team đó khép kín lắm, chỉ có bốn người biết đủ chi tiết, và anh không còn trong đó nữa. Anh chỉ nghe được những gì đồng nghiệp cũ vô tình kể lại, không phải thông tin chính thức."
Có một người tập thể dục đi ngang qua, chào Bảo, có vẻ là hàng xóm quen mặt. Bảo gật đầu chào lại, đợi người đó đi khuất rồi mới nói tiếp, giọng hạ thấp hơn nữa.
"Anh không chắc bản công thức hiện tại còn giống lúc anh viết không," anh nói, mắt nhìn xa xăm về phía hồ nước nhỏ giữa công viên. "Có thể nó đã thay đổi nhiều lắm rồi, theo hướng nào thì anh cũng không biết nữa."
Câu nói bỏ lửng đó treo lại giữa chúng tôi một lúc lâu, không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng trẻ con chơi đùa gần đó và tiếng xe cộ vọng lại từ con đường phía ngoài công viên, như một lời nhắc rằng thế giới bên ngoài vẫn đang vận hành bình thường, không hề hay biết về cuộc trò chuyện đang diễn ra trên băng ghế đá nhỏ này.
Trước khi chia tay, tôi hỏi Bảo liệu anh có sẵn lòng tiếp tục giúp tôi tìm hiểu thêm không, dù biết đó là một yêu cầu không nhỏ. Anh im lặng một lúc, nhìn xuống ly cà phê đã cạn trong tay, rồi gật đầu chậm rãi. "Anh sẽ cố, nhưng chị phải hứa với anh một điều: nếu có lúc nào anh nói dừng lại, chị phải tôn trọng quyết định đó, dù chị không đồng ý." Tôi gật đầu, siết nhẹ tay anh một cái thay cho lời hứa, cả hai cùng đứng dậy rời khỏi công viên khi nắng đã bắt đầu lên cao.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →