🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo nhắn tin lại cho tôi ba ngày sau, hẹn gặp ở một quán nhậu bình dân gần công ty anh, không phải kiểu quán cà phê lịch sự như lần trước, mà là dãy bàn nhựa thấp kê dọc vỉa hè, đèn dây giăng ngang qua đầu, mùi mực nướng bốc lên từ bếp than góc quán.

"Anh không hẹn chị chỗ sang trọng vì chỗ này ít người quen anh qua lại," Bảo giải thích khi tôi ngồi xuống, giọng nghiêm túc hơn hẳn mọi lần trước, không còn vẻ đùa cợt quen thuộc.

Chúng tôi gọi vài món nhắm, hai chai bia, nói chuyện phiếm một lúc lâu trước khi Bảo thật sự đi vào vấn đề. Tôi để anh dẫn dắt nhịp độ, không thúc giục, cảm nhận được anh đang cần thời gian để tự thuyết phục chính mình trước khi nói ra bất cứ điều gì.

Chủ quán, một người đàn ông trung niên bụng phệ, bưng đĩa mực nướng ra tận bàn, cười xởi lởi hỏi có cần thêm rau răm không. Bảo gật đầu, cảm ơn, rồi đợi ông chủ quay lưng đi hẳn mới tiếp tục câu chuyện, ánh mắt liếc quanh một lượt xem có ai ngồi đủ gần để nghe lỏm không. Tiếng nhạc xập xình từ cái loa cũ trong quán, thứ âm thanh tôi bình thường sẽ thấy khó chịu, lúc này lại trở thành một lớp màn hình bảo vệ tự nhiên cho câu chuyện của chúng tôi.

Sau chai bia thứ hai, Bảo đặt ly xuống mạnh hơn cần thiết, nhìn thẳng vào tôi.

"Chị biết không, ba năm trước anh viết một phần thuật toán, ban đầu chỉ để lọc mấy tài khoản ảo, bot quét vé, kiểu tài khoản đăng ký bằng script tự động ấy. Bọn anh gọi nó là..."

Anh dừng lại, có vẻ như vừa lỡ miệng, mắt hơi mở to như tự trách mình vừa nói ra một điều không nên nói. Nhưng câu đã lỡ buông, và anh, có lẽ vì bia, có lẽ vì đã dằn vặt suốt mấy ngày qua, tiếp tục nói, giọng chậm hơn, như đang tự nghe lại chính mình.

"CÔNG TÂM. Bọn anh gọi nó là CÔNG TÂM."

Tôi ngồi im, không dám cắt lời, sợ chỉ một câu hỏi sai lúc này sẽ khiến Bảo lại rút lui như đã từng làm ở buổi gặp trước. Tôi chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu cho anh tiếp tục.

"Lúc đó nó đơn giản lắm, chỉ chặn mấy pattern đăng ký bất thường, kiểu một địa chỉ IP tạo hai chục tài khoản trong một phút, hay một số điện thoại được dùng đăng ký nhiều lần. Cái đó cần thiết thật sự, chị biết không, hồi 2020 có vụ bot quét vé ầm ĩ lắm, cả ngành ticketing khốn đốn vì nó, VéChuẩn ra đời cũng một phần vì cái vụ đó."

"Rồi sao?" Tôi hỏi khẽ, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.

Bảo im lặng một lúc, xoay xoay chai bia trong tay, không nhìn tôi. "Rồi sau đó, cái đó được mở rộng. Anh không nắm hết chi tiết, thật đó, vì lúc đó anh chuyển sang mảng khác một thời gian, nhưng anh biết là nó không còn chỉ lọc bot nữa. Nó bắt đầu chấm điểm cả người dùng thật."

"Chấm điểm kiểu gì?"

"Có một cái gọi là Chỉ Số Trung Thành," Bảo nói, giọng càng lúc càng nhỏ, như đang tự thú nhận một điều gì đó nặng nề. "Thang điểm từ không tới một trăm. Anh không biết chính xác giờ nó tính dựa trên những gì, chị hiểu không, phần đó không thuộc quyền truy cập của anh nữa sau khi anh chuyển nhóm. Nhưng cái tên đó, cái khái niệm đó, anh biết chắc chắn nó tồn tại."

Tôi ngồi lặng người, cảm giác như vừa nghe được cái tên của một con quái vật mình đã săn đuổi trong bóng tối suốt gần một tháng qua, giờ mới lần đầu được gọi ra thành tiếng. CÔNG TÂM. Chỉ Số Trung Thành. Những cái tên nghe có vẻ trang trọng, thậm chí đẹp đẽ, cho một thứ đang âm thầm quyết định số phận của hàng ngàn người mà không ai trong số họ hay biết.

"Bảo, em có thể giúp chị tìm hiểu thêm không? Chị không muốn làm khó em, thật đó, nhưng chị cần biết."

Bảo nhìn tôi rất lâu, rồi thở dài, gọi thêm một chai bia nữa dù ly cũ còn chưa cạn hết.

"Thôi, để bữa khác," anh nói, đứng dậy đột ngột, lấy tiền ra trả nhanh tới mức tôi chưa kịp cản. "Anh cần suy nghĩ thêm. Cái này lớn hơn anh tưởng nhiều, Thư à."

Anh bước đi giữa dãy bàn nhựa, bóng đổ dài dưới ánh đèn dây trên vỉa hè, để lại tôi ngồi một mình với hai cái tên vừa mới nghe được, cảm giác vừa như tìm ra chìa khoá vừa như vừa mở ra một cánh cửa dẫn tới một căn phòng còn tối om, chưa biết bên trong còn giấu những gì.

Tôi ngồi thêm một lúc, gọi tính tiền, tay run nhẹ khi lấy tiền từ ví ra, không phải vì lạnh mà vì một cảm giác hồi hộp lẫn sợ hãi đang dâng lên chậm rãi trong ngực. Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng ghi chú, gõ đúng hai từ vừa nghe được, không thêm bớt gì, như thể sợ nếu không ghi lại ngay lập tức thì chúng sẽ tan biến mất, chỉ còn là một giấc mơ nửa đêm không ai tin được là có thật.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →