Nhà Diệu Anh chật nhưng ấm cúng, phòng khách kê một cái tivi cũ đối diện bộ sofa vải bố đã sờn ở tay vịn, đủ chỗ cho sáu người ngồi chen chúc nếu không ai ngại đụng vai nhau. Tối thứ Sáu, cả nhóm bạn fandom thân thiết tụ họp ở đây để cùng xem buổi livestream chính thức đầu tiên NYXARA công bố chi tiết fan-meeting kỷ niệm sáu năm, một truyền thống nhỏ chúng tôi vẫn giữ từ mấy năm nay mỗi khi có sự kiện lớn.
Tôi mang theo một hộp bánh quy, ngồi xuống cạnh Diệu Anh, cố tỏ ra bình thường như chưa hề có cuộc nói chuyện hơi gượng gạo hôm trước ở văn phòng bạn. Diệu Anh cũng vậy, cười nói rôm rả như mọi lần, không khí căng thẳng nhỏ tuần trước dường như đã tan biến, ít nhất là trên bề mặt.
Ngoài Diệu Anh còn có hai người bạn fandom khác trong nhóm, một chị làm giáo viên mầm non tên Trang, và một bạn nam sinh viên năm hai tên Đạt, cả hai đều quen mặt từ những lần tụ họp trước. Trang mang theo một hộp chè đậu đỏ tự nấu, chia cho mỗi người một chén nhỏ, nói đùa rằng ăn chè đậu đỏ xem livestream mới đúng bài, "cầu may cho tình yêu online của tụi mình được công nhận". Cả phòng cười ồ lên, không khí càng thêm phần rôm rả trước khi buổi phát sóng chính thức bắt đầu.
Trên màn hình tivi, năm thành viên NYXARA ngồi quây quần trên một chiếc sofa lớn trong studio, ánh đèn tím ánh kim quen thuộc của thương hiệu nhóm phủ khắp phông nền. Kiên, người dẫn dắt buổi trò chuyện, thông báo địa điểm tổ chức là Nhà thi đấu Phú Thọ, sức chứa lớn nhất từ trước tới giờ, kèm lời hứa "sẽ có một bất ngờ đặc biệt cho những ai đã đồng hành từ ngày đầu".
Cả phòng khách rộ lên tiếng reo hò, có người vỗ tay, có người hét lên tên bias của mình. Điện thoại tôi rung liên tục, thông báo từ nhóm chat lớn tràn ngập biểu tượng cảm xúc và ảnh chụp màn hình. Giữa lúc đó, một cuộc gọi video hiện lên từ Ngọc, tôi bắt máy, xoay điện thoại cho con bé thấy màn hình tivi qua camera.
"Chị ơi em cũng đang xem nè, đẹp trai quá trời!" Ngọc hét lên qua điện thoại, giọng vui vẻ, nụ cười thật lòng lần đầu tiên tôi thấy ở con bé kể từ buổi tối nặng nề cách đây vài ngày. Phía sau Ngọc là phòng trọ nhỏ, hai đứa bạn cùng phòng cũng đang chen vào khung hình, tất cả đều cười rạng rỡ.
Tôi thấy nhẹ lòng khi nhìn Ngọc như vậy, dù trong đầu không thể không nghĩ tới việc con bé, đủ điều kiện đủ mọi mặt, có lẽ vẫn sẽ trượt vé sự kiện lớn này nếu tôi không tìm ra cách nào đó thay đổi được điều gì trước ngày đăng ký chính thức mở ra.
"Mọi người nhớ canh giờ đăng ký nha, sự kiện lớn vậy chắc cạnh tranh dữ lắm," Diệu Anh nhắc, tay lướt điện thoại kiểm tra thông báo trên fanpage. "Chị vừa đăng bài chính thức xong, đã có mấy trăm lượt chia sẻ trong năm phút rồi nè."
Tôi nhìn Diệu Anh gõ phím nhanh thoăn thoắt, trả lời từng bình luận một cách chuyên nghiệp, và thoáng nghĩ, giữa niềm vui rộn ràng này, có bao nhiêu người trong nhóm chat đang hò hét kia sẽ không bao giờ biết được rằng cơ hội của họ, dù họ có mua bao nhiêu album, có tương tác nhiệt tình tới đâu, đã bị định trước từ một dòng công thức nào đó chạy âm thầm phía sau lớp giao diện đẹp đẽ này.
Tôi cố gạt suy nghĩ đó sang một bên, tập trung lại vào không khí vui vẻ trước mắt, cắn một miếng bánh quy, cười theo mọi người khi Kiên pha trò trên màn hình khiến cả nhóm bạn ồ lên thích thú. Có những khoảnh khắc, tôi nghĩ, người ta cần được phép chỉ đơn giản là vui, không phải lúc nào cũng phân tích, không phải lúc nào cũng nghi ngờ.
Đình Phong, người tôi vẫn theo dõi sát nhất suốt sáu năm, cầm micro nói một đoạn ngắn về việc nhóm đã chuẩn bị một danh sách bài hát đặc biệt chỉ trình diễn duy nhất trong đêm kỷ niệm này, không lặp lại ở bất kỳ sự kiện nào khác. Cả phòng khách lại rộ lên một đợt hò hét mới, Trang ôm chầm lấy Diệu Anh lắc lư, còn tôi chỉ mỉm cười, cảm giác ấm áp quen thuộc len vào ngực, thứ cảm giác đã nuôi dưỡng tôi suốt sáu năm qua và tôi chưa bao giờ muốn để mất nó, dù cho những gì mình đang dần khám phá ra.
Trước khi buổi livestream kết thúc, cả nhóm hẹn nhau, giọng đầy hào hứng, sẽ cùng đi fan-meeting kỷ niệm sáu năm này, mặc đồng phục fandom mới, đứng cùng một khu vực nếu may mắn trúng vé gần nhau. Ngọc, qua màn hình điện thoại, giơ tay hứa chắc nịch sẽ để dành đủ tiền mua áo mới, giọng tràn đầy hy vọng mà tôi ước gì mình có thể bảo đảm được cho con bé, dù biết rõ mình chưa có gì trong tay để làm được điều đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →