Bảo trả lời tin nhắn của tôi chỉ sau mười lăm phút, nhanh hơn tôi tưởng, hẹn gặp ở một quán cà phê gần trụ sở Minh Bạch Số ở Quận 7 vào chiều thứ Bảy. Tôi tới sớm mười phút, chọn bàn trong góc, ít người qua lại, mang theo laptop nhưng cố tình để trong túi, chưa vội lấy ra ngay.
Bảo tới đúng giờ, mặc áo polo công sở, vẫn đeo thẻ nhân viên lủng lẳng trước ngực, có lẽ vừa tan làm ghé thẳng qua đây chưa kịp cởi ra. Anh gọi một ly cà phê đen, ngồi xuống, cười chào nhưng ánh mắt có phần dò xét, khác hẳn không khí thoải mái ở buổi networking hôm trước.
Mặt sau thẻ nhân viên của anh có dán một mẩu giấy nhỏ ghi một dãy số điện thoại, nét chữ đã mờ đi vì cọ xát lâu ngày trong túi áo. Tôi để ý thấy nó khi anh cúi xuống lấy sạc điện thoại trong balo, định hỏi cho vui nhưng rồi thôi, nghĩ chắc là số một người bạn cũ nào đó anh quên gỡ ra, không phải chuyện của mình. Quán khá đông vào giờ này, tiếng người trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng máy pha cà phê rít lên phía quầy, một sự ồn ào vừa đủ để hai chúng tôi không sợ ai nghe lỏm được câu chuyện.
"Chuyện gì mà nghe bí ẩn dữ vậy?" Bảo hỏi, cố giữ giọng đùa cợt nhẹ nhàng.
Tôi hít một hơi, quyết định đi thẳng vào vấn đề nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn, chưa nêu tên công ty ngay lập tức. "Bảo này, chị có làm một khảo sát nhỏ trong nhóm fan của chị, về tỷ lệ trúng vé bốc thăm sự kiện. Chị phát hiện có một nhóm người, cứ ai từng phàn nàn công khai về ứng dụng, tỷ lệ trúng của họ thấp hơn hẳn so với người khác, thấp tới mức không thể coi là ngẫu nhiên được."
Tôi mở laptop, xoay màn hình cho Bảo xem biểu đồ đơn giản mình đã chuẩn bị sẵn, hai cột cao thấp chênh lệch rõ rệt. Bảo nhìn màn hình một lúc, tay phải đưa lên bẻ nhẹ đốt ngón tay cái, một cử chỉ tôi còn nhớ từ hồi đại học mỗi khi anh gặp câu hỏi khó trong bài kiểm tra không muốn trả lời sai.
"Ứng dụng nào vậy?" Bảo hỏi, giọng cố giữ bình thản.
"VéChuẩn."
Có một khoảng lặng ngắn, chỉ vài giây, nhưng đủ dài để tôi nhận ra vai Bảo hơi cứng lại. Anh nhấp một ngụm cà phê, đặt tách xuống chậm rãi hơn cần thiết.
"Em không biết chị đang nói cái gì," Bảo nói, tay lại bẻ đốt ngón cái lần nữa. "Chắc là trùng hợp thôi, hệ thống bọn anh làm... em nói vậy vì em có làm bên mảng đó, nó ngẫu nhiên hoàn toàn mà."
"Bảo, chị không trách em. Chị chỉ đang cố hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chị có bốn mươi hai điểm dữ liệu, chạy hai lần độc lập, kết quả giống hệt nhau. Đây không phải một câu chuyện phiếm chị bịa ra để làm phiền em đâu."
Bảo im lặng, nhìn ra ngoài cửa kính quán một lúc, ngón tay vẫn không ngừng bẻ đốt, đổi sang tay trái. "Anh không thể nói gì về công việc cả, chị hiểu không, có điều khoản bảo mật, anh ký hợp đồng rồi." Giọng anh nghe có phần căng thẳng hơn cả sự căng thẳng vì bị hỏi bất ngờ, như thể câu hỏi của tôi vừa chạm đúng vào một điều anh đã tự nhủ với bản thân sẽ không bao giờ phải đối diện.
"Chị không cần em nói gì hết," tôi nói, hạ giọng, cố tỏ ra ít áp lực nhất có thể. "Chị chỉ cần biết liệu có đáng để chị tiếp tục đào sâu hay không. Nếu em nói với chị đây thật sự chỉ là trùng hợp, chị sẽ tin em và dừng lại. Chị hứa."
Bảo nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, như đang cân đo giữa nhiều thứ cùng lúc: tình bạn cũ, công việc, một điều gì đó khác nữa mà tôi chưa đoán ra được. "Cho anh thời gian suy nghĩ được không? Cái này... hơi phức tạp hơn chị tưởng."
Tôi gật đầu, không ép thêm, dù trong lòng vừa dấy lên một cảm giác vừa lo lắng vừa như được xác nhận một phần: câu trả lời "hơi phức tạp hơn chị tưởng" của một người từng thẳng thắn tới mức đôi khi vô duyên hồi đại học, giờ lại chọn cách nói vòng vo như vậy, tự nó đã là một câu trả lời.
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, nói vài câu chuyện phiếm gượng gạo trước khi chia tay, về công việc, về việc trời Sài Gòn dạo này mưa thất thường, những chủ đề an toàn không ai phải cân nhắc từng chữ trước khi nói ra. Tôi cảm nhận được cả hai đều đang cố lấp đầy khoảng lặng bằng những câu nói vô thưởng vô phạt, tránh né việc quay lại chủ đề chính đã khiến không khí giữa chúng tôi đổi khác.
Ra tới cửa quán, tôi ngoái lại nhìn, thấy Bảo vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, tay vẫn bẻ đốt ngón cái, mắt nhìn xuống màn hình điện thoại nhưng không hề chạm vào nó, như một người đang đứng trước một quyết định lớn hơn nhiều so với việc trả lời một câu hỏi của bạn cũ. Tôi bước ra ngoài trời chiều còn nắng gắt, cảm giác vừa gieo xuống một hạt giống, không biết nó sẽ nảy mầm hay lụi tàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →