🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân thượng chung cư Tân Cảng lúc mười giờ đêm chỉ có mình tôi, gió thổi mạnh hơn dưới đường, cuốn theo mùi khói xe lẫn mùi cơm tối còn vương lại từ những căn bếp xung quanh. Tôi hay lên đây mỗi khi cần suy nghĩ một mình, xa khỏi bốn bức tường quen thuộc của căn phòng ngủ, xa khỏi cả những cốc trà sữa xếp hàng trên bậu cửa sổ vẫn lặng lẽ nhìn tôi mỗi ngày.

Tôi tựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ nối đuôi nhau phía dưới, đèn pha loang loáng như một dải sông sáng chảy không ngừng. Tôi lấy điện thoại ra, mở lại toàn bộ bảng tính đã làm suốt hai tuần qua, cuộn từ đầu tới cuối một lượt, như thể đang xem lại một cuốn phim quay chậm chính cuộc điều tra của mình.

Bốn mươi hai điểm dữ liệu. Một pattern rõ ràng không thể chối cãi. Một đứa em gái fandom vừa khóc lặng trong vòng tay tôi vì phát hiện ra ba năm trượt vé không phải vì vận rủi. Một người bạn thân né tránh câu hỏi bằng một câu "đừng làm to chuyện" nghe chẳng giống lời trấn an chút nào.

Tôi nhớ lại toàn bộ hành trình hai tuần qua theo trình tự: buổi chiều tính xác suất cho vui ở quán cà phê, buổi tối gặp lại Bảo ở sự kiện công ty, đêm khuya phát hiện con số tám phần trăm, buổi sáng sớm đi bộ ra trạm xe buýt gọi tên nghi ngờ thành lời lần đầu tiên, và tối hôm kia, khoảnh khắc nặng nề nhất, khi Ngọc ngồi im nhìn màn hình điện thoại của chính mình như nhìn một người lạ. Mỗi mảnh ghép, riêng lẻ, đều có thể giải thích được bằng sự trùng hợp. Nhưng xếp cạnh nhau, chúng chỉ còn một cách hiểu duy nhất.

Tôi gõ vào ứng dụng ghi chú, mở lại dòng chữ mình từng viết bên bờ sông cách đây một tuần: "Có một cái thuật toán quái gì đó đang loại người ra khỏi vòng quay." Tôi đọc lại, rồi thêm vào một dòng mới, chắc chắn hơn, không còn dè dặt như trước.

Đây không còn là nghi ngờ nữa. Đây là sự thật, chỉ là mình chưa biết hết chi tiết.

Tôi nhớ lại câu mình từng gõ trong nhóm chat cách đây không lâu, giữa lúc tranh cãi về việc VéChuẩn có công bằng hay không, cái câu tôi từng viết ra chắc nịch như một chân lý hiển nhiên không cần chứng minh, không phải xin phép ai. Giờ nghĩ lại, câu đó vẫn đúng, chỉ là ý nghĩa của nó đã đổi khác hoàn toàn trong đầu tôi: không còn là một lời khẳng định về thực tại, mà là một câu hỏi bỏ ngỏ, một điều cần phải tranh đấu để có được chứ không phải mặc định sẵn có.

Điện thoại tôi hiện cái tên "Bảo lớp Thống kê" nằm im trong danh bạ suốt gần hai tuần nay, chưa từng được nhắn tới. Tôi mở đoạn chat, gõ một dòng.

"Bảo ơi, lâu rồi không nói chuyện. Khi nào rảnh đi cà phê nha, chị có chuyện muốn hỏi."

Tôi nhìn dòng chữ đó, rồi xoá đi, cảm thấy nó quá mơ hồ, không đủ nghiêm túc cho những gì tôi thật sự muốn hỏi. Tôi gõ lại một câu khác.

"Bảo, cho chị hỏi chút về công việc bên em được không? Không có gì to tát đâu, chỉ là chị thắc mắc một chuyện liên quan tới VéChuẩn thôi."

Tôi nhìn câu này, cũng xoá luôn, sợ chữ "VéChuẩn" xuất hiện quá sớm sẽ khiến Bảo cảnh giác ngay từ đầu, đóng sập cánh cửa trước khi tôi kịp giải thích rõ ràng vì sao mình lại hỏi.

Tôi thử lần thứ ba, chậm rãi gõ từng chữ, cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể trong khả năng của mình lúc này.

"Bảo, dạo này khoẻ không? Chị có một chuyện, hơi lạ một chút, muốn nhờ em xem giúp nếu em rảnh. Liên quan tới mấy con số chị tính được từ dữ liệu vé fan-meeting, chị nghĩ em là người duy nhất chị biết có thể hiểu được phần kỹ thuật đằng sau nó."

Tôi đọc lại câu này ba lần, không thấy cần sửa gì thêm. Ngón tay tôi dừng lại trên nút gửi một lúc lâu, gió trên sân thượng thổi mạnh hơn, làm tóc tôi bay loà xoà trước mắt. Tôi nghĩ tới Ngọc, tới cuốn sổ tay bìa xanh navy, tới ánh mắt đỏ hoe của con bé tối hôm trước, tới cả câu nói né tránh của Diệu Anh vẫn còn văng vẳng trong đầu.

Tôi bấm gửi.

Tin nhắn hiện chữ "Đã gửi" bên dưới, màn hình sáng lên trong bóng tối sân thượng, và tôi đứng đó, một mình giữa thành phố mười triệu dân đang lên đèn phía dưới, chờ đợi một câu trả lời sẽ đưa mình bước qua một cánh cửa không thể quay lại.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →