Văn phòng nhỏ nơi Diệu Anh làm content tự do nằm trên tầng hai một căn nhà phố ở Quận 3, chia sẻ không gian với hai freelancer khác, bàn làm việc kê sát nhau, chỉ ngăn cách bằng một tấm bình phong gỗ mỏng. Tôi ghé qua vào một buổi chiều thứ Tư, mang cớ là hỏi thăm tiến độ chuẩn bị banner cho sự kiện sắp tới, nhưng thật ra tôi muốn ướm hỏi bạn về những điều mình vừa phát hiện.
Diệu Anh đang ngồi chỉnh sửa một tấm poster trên máy tính, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa kính hắt một vệt vàng dài trên bàn làm việc bừa bộn giấy in nháp và vài lọ trà hoa cúc đã cạn.
"Ngồi đi, chị pha trà cho." Diệu Anh đứng dậy, rót hai tách trà nóng, đặt xuống bàn, không rời mắt khỏi màn hình quá lâu, tay vẫn thoăn thoắt kéo thả các lớp hình.
Trên tường phía sau bàn Diệu Anh dán kín những tấm poster cũ của NYXARA qua từng năm, từ tấm đầu tiên còn hơi ố vàng thời debut cho tới tấm mới nhất vừa in cho đợt comeback gần đây, xếp thành một dòng thời gian nhỏ ai nhìn vào cũng nhận ra ngay đây là góc làm việc của một người đã gắn bó với nghề fanpage lâu năm, không phải một công việc tay ngang làm cho vui.
Chúng tôi nói chuyện phiếm một lúc về banner, về việc chọn font chữ nào cho nổi bật trên nền tím, rồi tôi chọn thời điểm im lặng ngắn để chen vào câu hỏi mình đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Chị này, chị có bao giờ để ý là mấy người hay report lỗi hay phàn nàn trên fanpage, tỷ lệ trúng vé của họ có vẻ thấp hơn hẳn không?"
Diệu Anh khựng tay lại nửa giây, rồi tiếp tục kéo thả, giọng vẫn giữ vẻ bình thường nhưng có gì đó gượng gạo hơn trước. "Ơ, sao tự nhiên hỏi vậy? Chắc do họ cũng ít mua album hơn thôi, người hay phàn nàn thường cũng không chịu chi nhiều mà."
"Không, em có check số liệu rồi, không phải do mua ít. Em thấy nó là..."
"Thư," Diệu Anh ngắt lời, đặt chuột xuống, quay hẳn người lại nhìn tôi lần đầu tiên từ đầu buổi nói chuyện. "Đừng làm to chuyện nha. Mình quản lý fanpage cũng đủ mệt rồi, giờ mà có tin đồn kiểu đó lan ra, ảnh hưởng tới hình ảnh cả cộng đồng, rồi công ty người ta cũng khó chịu với mình nữa."
Tôi im lặng một giây, hơi bất ngờ trước phản ứng nhanh và có phần phòng thủ của bạn. "Chị, em không có ý lan tin đồn gì cả, em chỉ đang thắc mắc thôi mà."
"Ừ chị biết, nhưng những chuyện kiểu vậy, tốt nhất đừng đào sâu làm gì. Có khi chỉ là trùng hợp, đào sâu quá lại thành ra tự làm khó mình, làm khó cả người khác." Diệu Anh cười nhẹ, cố làm dịu không khí, nhưng ánh mắt lại tránh nhìn thẳng vào tôi lâu hơn một câu nói bình thường cần có.
Tôi gật đầu, không muốn làm căng thêm, chuyển sang hỏi tiếp về banner như chưa có gì xảy ra. Nhưng trong đầu tôi, câu trả lời của Diệu Anh cứ lặp đi lặp lại. "Đừng làm to chuyện" không giống một câu nói của người thật sự tin rằng đó chỉ là trùng hợp vô hại. Nó giống một câu nói của người đã, ít nhất một lần, tự hỏi cùng câu hỏi đó, rồi chọn cách gạt nó sang một bên vì sợ những gì có thể xảy ra nếu đào sâu thêm.
Tôi ở lại thêm nửa tiếng, nói chuyện về những chủ đề an toàn hơn: về chuyến du lịch Đà Lạt Diệu Anh đang lên kế hoạch, về một freelancer khác trong văn phòng vừa nghỉ việc vì không chịu nổi deadline dồn dập. Không khí dần trở lại bình thường trên bề mặt, nhưng tôi vẫn cảm nhận được một lớp căng thẳng mỏng còn sót lại, giống như một sợi dây đàn vừa được lên dây quá chặt, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ ngân lên âm thanh khác lạ.
Tôi ở lại thêm một lúc nữa rồi đứng dậy ra về. Diệu Anh tiễn tôi ra tận cầu thang, ôm tạm biệt như mọi lần, nhưng cái ôm lần này có gì đó ngắn hơn, vội hơn bình thường.
Ra tới đường, tôi đứng lại một lúc trước khi lấy xe, tự hỏi liệu mình có đang phản ứng thái quá, đọc quá nhiều ý nghĩa vào một câu nói bình thường của một người bạn thân đang mệt mỏi vì công việc. Có thể Diệu Anh chỉ đơn giản không muốn dính vào rắc rối, một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu với vai trò admin phải giữ hình ảnh cộng đồng. Nhưng khoảng cách nhỏ tôi vừa cảm nhận được, dù mơ hồ, vẫn để lại một vết gợn không dễ gì xoá đi, giống hệt cảm giác khi bước qua một vũng nước mỏng trên sàn nhà, không đủ để trượt ngã nhưng đủ để nhận ra sàn nhà không còn khô ráo như mình tưởng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →