Mùi mì gói đánh thức tôi trước cả tiếng chuông báo thức, lan từ bếp qua khe cửa phòng ngủ chưa đóng kín. Tôi bước ra, tóc còn rối, thấy Khang đang đứng trước bếp, một tay khuấy nồi, một tay lướt điện thoại, hoàn toàn không biết đêm qua chị mình vừa trải qua một buổi tối nặng nề tới mức nào.
"Chị dậy rồi hả? Ăn mì không, em nấu dư một gói." Khang hất đầu về phía cái tô đã múc sẵn trên bàn.
Tôi ngồi xuống, húp một muỗng nước lèo, cảm giác quen thuộc của buổi sáng bình thường len vào, giống như một liều thuốc an thần không cần kê đơn. Khang hai mươi ba tuổi, đang học năm cuối ngành Công nghệ thông tin, tính tình vô tư tới mức đôi khi tôi ghen tị, kiểu vô tư của người chưa từng phải giữ một bí mật nặng nề nào quá một tuần.
Từ ngày ba mẹ chuyển về quê sống sau khi nghỉ hưu, chỉ còn hai chị em ở lại căn hộ này, tôi vừa là chị vừa gần như đóng vai một người giám hộ nửa vời, dù Khang đã lớn, tự lo được phần lớn mọi thứ. Cậu đóng góp tiền nhà đều đặn từ khoản lương thực tập bán thời gian ở một công ty phần mềm nhỏ, không nhiều nhưng đủ để tôi thấy nhẹ gánh hơn một chút mỗi cuối tháng. Buổi sáng như thế này, hai chị em ngồi ăn chung, dù chỉ là một tô mì gói, luôn là khoảng thời gian tôi trân trọng hơn mình tưởng.
"Chị dạo này sao vậy? Mặt hốc hác ghê." Khang ngồi xuống đối diện, húp mì sồn sột, mắt vẫn dán vào điện thoại. "Bồ bịch gì hả?"
"Không có," tôi bật cười, xua tay. "Chị bận chút việc thôi."
"Việc gì mà thức khuya dữ vậy? Tuần này em thấy đèn phòng chị sáng tới gần ba giờ sáng luôn á."
Tôi khựng lại một giây, không ngờ em trai lại để ý kỹ tới vậy. Tôi cân nhắc rất nhanh trong đầu có nên kể cho Khang nghe không, một đứa dân công nghệ thông tin chính hiệu, biết đâu lại hiểu được phần kỹ thuật mà tôi còn mù mờ. Nhưng tôi nghĩ tới việc mình còn chưa chắc chắn hoàn toàn, chưa có gì đủ vững để lôi kéo thêm một người nữa vào, đặc biệt là em trai mình, người còn đang đi tìm việc làm, chưa cần thêm rắc rối nào trong đời.
"Chị đang làm thêm một cái báo cáo phụ cho công ty thôi, để dành điểm cộng cuối năm," tôi nói dối, không quá mượt nhưng đủ để qua chuyện.
"Chị siêng ghê." Khang không nghi ngờ gì, quay sang than vãn chuyện khác. "Mà nói tới công nghệ, cái wifi chung cư mình dạo này chập chờn quá trời, em đang code đồ án mà cứ rớt mạng liên tục, tức muốn khùng luôn."
"Ừ chị cũng thấy, tối qua chị load cái bảng tính hoài không lên."
"Em nghi là do cái router cũ quá rồi, hoặc mấy cái app trên điện thoại mình cứ chạy ngầm gọi liên tục về server đâu đó, ngốn băng thông. Bữa nào em cài app kiểm tra network xem cái nào đang gọi nhiều nhất, dọn bớt cho đỡ."
Tôi gật gù, không để tâm nhiều, chỉ nghĩ đó là một câu than vãn kỹ thuật vặt vãnh của một sinh viên công nghệ thông tin, không liên quan gì tới thứ mình đang tìm hiểu. "Chị nghe mà chẳng hiểu gì luôn," tôi cười, "toàn nghe app với server với băng thông, như tiếng nước ngoài vậy."
"Chị làm data mà không hiểu network hả?" Khang trêu, hất cằm về phía tôi. "Bên chị chắc chỉ nhìn Excel với biểu đồ thôi chứ gì."
"Ừ đại khái vậy," tôi cười trừ, không muốn giải thích thêm phần công việc thật sự phức tạp hơn nhiều so với hình dung ngây thơ của em trai. Tôi húp nốt tô mì, đứng dậy rửa chén, để Khang tiếp tục ngồi lướt điện thoại một mình.
"Chị đi làm khuya về nhớ khoá cửa nha, dạo này khu mình trộm cắp vặt nhiều." Khang dặn với theo, vẫn không rời mắt khỏi màn hình.
"Ừ, biết rồi."
Tôi mặc đồ đi làm, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn buổi sáng hôm qua, dù chuyện với Ngọc vẫn còn đó, chưa giải quyết được gì thêm. Nhưng bữa sáng bình thường với em trai, câu chuyện vặt vãnh không đầu không đuôi về wifi chập chờn, tất cả những điều nhỏ nhặt tưởng chừng vô nghĩa đó lại là thứ kéo tôi trở lại mặt đất, nhắc tôi nhớ rằng ngoài cái thế giới đang dần trở nên phức tạp mình vừa phát hiện ra, vẫn còn một cuộc sống bình thường đang chờ mình sống tiếp mỗi ngày.
Ra tới cửa, tôi ngoái lại nhìn Khang một lần, thấy em vẫn đang cắm cúi với đồ án, hoàn toàn không biết rằng câu than vãn về wifi chập chờn của mình, chỉ vài tuần sau, sẽ trở thành một mảnh ghép quan trọng hơn cả cậu tưởng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →