🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cả tuần sau đó, tôi và Ngọc chia nhau liên hệ mười bảy cái tên trong danh sách, mỗi người vài cái, trò chuyện tự nhiên, khéo léo lồng câu hỏi về lịch sử trúng trượt vào những đoạn tán gẫu bình thường. Tối thứ Sáu, tôi tổng hợp tất cả vào nhà mình, trải rộng bản in trên bàn ăn, đèn bàn học cũ là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng đã tắt hết đèn trần.

Ngọc tới sớm hơn hẹn, mang theo một bịch bánh tráng trộn, nói đùa là "ăn cho có sức làm việc", nhưng cả hai đều biết chẳng ai còn bụng dạ nào để ăn khi bắt đầu đối chiếu từng dòng dữ liệu.

Mười bảy cái tên, cộng với hai mươi lăm người trước đó, tổng cộng bốn mươi hai điểm dữ liệu. Tôi chạy lại phép so sánh hai nhóm với mẫu lớn hơn hẳn. Kết quả không đổi, thậm chí rõ ràng hơn: nhóm từng phàn nàn hoặc report lỗi công khai, giờ đã lên tới mười lăm người, có tỷ lệ trúng trung bình chưa tới mười phần trăm trong một năm gần nhất. Nhóm còn lại, hai mươi bảy người, tỷ lệ trúng trung bình xấp xỉ sáu mươi lăm phần trăm.

Ngọc cầm bản in, dò từng dòng bằng ngón tay, môi mím lại thành một đường thẳng. "Chị, mười lăm người này, em quen tới mười hai người luôn á. Ai cũng hiền, ai cũng chỉ report vì thiệt sự muốn app tốt hơn thôi, đâu có ai chửi bới gì quá đáng đâu." Con bé lật sang trang ghi chú riêng của mình, so sánh từng cái tên với trí nhớ, giọng run run. "Con Hạnh này nè, report vì bị trừ tiền hai lần cho một giao dịch, xui thấy tội mà công ty còn không hoàn tiền lại. Anh Tuấn này report vì app crash liên tục, ảnh còn góp ý cách sửa nữa kìa."

Tôi đọc lại tên từng người trong nhóm mười lăm, đối chiếu với ghi chú lý do cụ thể: report lỗi thanh toán, report lỗi treo app, viết bài than phiền công khai trên fanpage, bình luận chỉ trích trực tiếp dưới bài đăng chính thức của công ty. Không một ai trong nhóm này gian lận, không ai mua nhiều tài khoản ảo, không ai làm gì sai trái theo bất kỳ định nghĩa thông thường nào. Điểm chung duy nhất của họ là đã từng, bằng cách này hay cách khác, công khai nói ra rằng có điều gì đó chưa ổn.

"Vậy là..." Ngọc nói, giọng nhỏ dần, nhìn chằm chằm vào tên của chính mình nằm trong nhóm mười lăm người đó. "Vậy là tại em report lỗi hai lần đó thiệt hả chị?"

Tôi không trả lời ngay, chỉ nhìn Ngọc, thấy con bé đang cố giữ vẻ mặt bình thản nhưng không giấu được ánh mắt đang dần đỏ hoe. Tôi định nói một câu an ủi bằng lý lẽ xác suất như tôi vẫn quen làm, nhưng lần này tôi kìm lại, vì biết rõ đây không còn là chuyện xác suất nữa.

Ngọc không khóc kiểu nức nở. Con bé ngồi im, hai tay úp lên màn hình điện thoại như thể che đi một tin nhắn xấu hổ, dù chẳng có tin nhắn nào ở đó cả. Tôi nhìn hai bàn tay ấy, những ngón tay có vết chai nhỏ từ công việc pha chế, đang run nhẹ, và tôi hiểu ra mình đã tin một cỗ máy hơn tin một đứa em gái fandom suốt ba năm liền, tin vào lời giải thích "chắc tại số em xui" hơn là chịu ngồi xuống hỏi kỹ hơn một lần nào đó sớm hơn.

Tôi không nói gì. Tôi đưa tay ra, đặt lên vai Ngọc, kéo con bé lại gần, ôm chặt. Không có lời an ủi nào lúc đó nghe có vẻ đúng đắn cả. Xác suất không cứu được ai khỏi cảm giác bị loại bỏ một cách âm thầm, có hệ thống, suốt gần hai năm trời mà không hề hay biết.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ vẫn chạy đều đều dưới đường, không hề biết trong căn phòng nhỏ này, một điều gì đó vừa vỡ ra, không phải kiểu vỡ ồn ào, mà là kiểu vỡ lặng lẽ của một niềm tin đã bị bào mòn từ rất lâu trước khi ai đó chịu nhìn thẳng vào nó.

Cuốn sổ tay bìa xanh navy nằm mở trên bàn, ở đúng trang cuối cùng Ngọc từng viết. Tôi nhìn nét chữ run run ghi "Lần 3: 12/6/2025, trượt. Không biết còn tại số nữa không, hay tại mình có vấn đề gì", giờ đọc lại thấy nó không còn là một câu hỏi bỏ ngỏ nữa, mà là một câu trả lời con bé đã tự đoán ra từ rất lâu trước khi có bất kỳ con số nào xác nhận, chỉ là không ai, kể cả chính con bé, dám tin nó là thật.

Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu, không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn và tiếng còi xe xa xa vọng lại từ ngoài đường, cho tới khi Ngọc khẽ hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, lau vội hai mắt bằng mu bàn tay.

"Em không sao chị. Thiệt đó. Chỉ là... em không nghĩ nó lại là vậy."

Tôi gật đầu, siết chặt tay Ngọc một lần nữa, không hứa hẹn gì, chỉ để con bé biết rằng lần này, ít nhất, con bé không phải một mình đối diện với điều đó nữa.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →