Cuối tuần đó, tôi hẹn Ngọc ở một quán cà phê gần trường con bé, chọn giờ vắng khách nhất, hai giờ chiều thứ Bảy, để không ai để ý tới hai người ngồi cắm cúi vào một chồng giấy in đầy bảng biểu.
Tôi mang theo laptop cùng toàn bộ dữ liệu đã thu thập được, in ra một bản để dễ chỉ tay giải thích. Ngọc ngồi đối diện, tay cầm bút bi, sẵn sàng ghi chú, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn vẻ hay cười hay đùa mọi khi.
"Vậy giờ mình tính sao chị?" Ngọc hỏi sau khi nghe tôi tóm tắt lại kết quả khảo sát tuần trước.
"Chị nghĩ mình cần thêm dữ liệu, nhiều hơn nữa, từ nhiều người hơn nữa, để chắc chắn đây không phải chuyện ngẫu nhiên trong một nhóm nhỏ mình quen biết." Tôi mở bảng tính, chỉ vào cột trống bên phải. "Mình cần hỏi khéo hơn lần trước, đừng để lộ ra mình đang nghi ngờ cái gì, không thì người ta ngại nói thật."
Chúng tôi dành cả buổi chiều lập một danh sách những cái tên nghi vấn: những người từng report lỗi công khai trên fanpage, những người từng viết bài than phiền trong các nhóm nhỏ hơn mà cả hai đều là thành viên, những người bỗng dưng ít xuất hiện trong các sự kiện gần đây dù trước kia rất tích cực. Ngọc, nhờ mối quan hệ rộng hơn tôi tưởng trong giới fan trẻ, nhớ ra thêm được năm, sáu cái tên tôi chưa từng nghĩ tới.
"Con nhỏ này nè chị," Ngọc chỉ vào một cái tên, "hồi năm ngoái report app bị lỗi thanh toán, quẹt thẻ hai lần mà chỉ nhận một vé, ồn ào lắm trong nhóm nhỏ tụi em. Sau đó em thấy nó ít đăng bài hẳn, chắc buồn." Tôi ghi lại, hỏi thêm chi tiết ngày tháng nếu Ngọc còn nhớ, cẩn thận đối chiếu với những gì mình đã có để tránh trùng lặp. Cứ mỗi cái tên được thêm vào, tôi lại thấy rõ hơn cái khung hình đang dần hiện ra, giống như đang tô màu từng ô nhỏ của một bức tranh mà ban đầu chỉ là những nét chì mờ nhạt.
"Ủa, hai người đang làm gì vậy?"
Tôi giật mình quay lại, thấy một fan quen mặt trong nhóm lớn, tên thường gọi là Linh, đang đứng cạnh bàn, tay cầm ly trà sữa mang đi, có vẻ tình cờ ghé ngang quán.
"À, tụi chị đang chuẩn bị mấy cái để làm banner cho sự kiện sắp tới thôi," tôi nói nhanh, đẩy nhẹ chồng giấy lại gần mình hơn, cố giữ giọng bình thường. "Có gì đâu."
Linh gật gù, không nghi ngờ gì thêm, chào tạm biệt rồi đi tiếp. Tôi thở ra một hơi, nhận ra tay mình hơi run khi cầm lại tách trà. Ngọc nhìn tôi, cũng có vẻ căng thẳng không kém.
"Mình phải cẩn thận hơn nữa chị ơi," Ngọc nói khẽ. "Lỡ ai đó nghĩ tụi mình đang đồn nhảm gì đó thì phiền lắm."
"Ừ, chị biết. Từ giờ mình chỉ trao đổi qua tin nhắn riêng, không mang giấy tờ ra chỗ đông người nữa."
Chúng tôi thu dọn, chuyển sang ngồi một góc khuất hơn trong quán, tiếp tục hoàn thiện danh sách. Đến cuối buổi, tôi có mười bảy cái tên nghi vấn, cùng với kế hoạch sẽ liên hệ từng người một cách kín đáo trong tuần tới, không phải qua khảo sát công khai như lần trước mà qua trò chuyện riêng tư, tự nhiên hơn, ít gây chú ý hơn.
Chúng tôi chia nhau ra, mỗi người phụ trách liên hệ khoảng tám, chín cái tên, ai quen ai thì người đó hỏi, để câu chuyện nghe tự nhiên nhất có thể. Ngọc lấy bút khoanh tròn phần của mình, viết tắt tên từng người bằng ký hiệu riêng chỉ hai đứa hiểu, một thói quen bảo mật nhỏ mà chính con bé nghĩ ra, khiến tôi bật cười vì thấy nó có vẻ nghiêm trọng hoá vấn đề, nhưng cũng thầm nghĩ biết đâu sự cẩn thận đó lại cần thiết hơn mình tưởng.
Trước khi chia tay, Ngọc bỗng hỏi một câu khiến tôi khựng lại.
"Chị nghĩ có ai đó đang chọn thiệt hả? Kiểu, có người ngồi đâu đó, quyết định ai được vào ai không được vào, không phải máy tính tự nhiên chọn?"
Tôi nhìn con bé, không trả lời ngay. Câu hỏi đó, đặt thẳng ra thành lời như vậy, nghe khác hẳn khi nó chỉ nằm im trong đầu tôi dưới dạng những con số và biểu đồ. Một cỗ máy vô tri chạy sai có thể là một lỗi kỹ thuật đáng tiếc. Nhưng nếu có một con người, ở đâu đó, thật sự đang chọn ai được và ai không được, đó không còn là lỗi kỹ thuật nữa.
"Chị chưa biết," tôi nói thật lòng. "Nhưng chị nghĩ mình cần tìm ra."
Ngọc gật đầu, không nói thêm gì, chỉ siết nhẹ tay tôi trước khi đứng dậy đi về phía trạm xe buýt. Tôi ngồi lại một mình thêm vài phút, nhìn theo bóng con bé nhỏ dần giữa dòng người, và nhận ra câu hỏi của Ngọc đã đổi hẳn cách tôi nhìn về toàn bộ chuyện này, từ một bài toán thống kê thú vị thành một điều gì đó nặng nề hơn nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →