🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thông báo dán ở cổng ngõ từ chiều hôm trước, giấy pơ-luya mỏng dính, chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực tím đã nhòe:

"TỔ DÂN PHỐ 7 — THÔNG BÁO KHẨN: Tối thứ Tư ngày 12/3/1986, 19 giờ 30 phút, tất cả hộ gia đình và người tạm trú có nghĩa vụ tham dự họp khu phố tại hội trường tổ dân phố. Nội dung: kiểm tra hộ khẩu, lý lịch người tạm trú. Vắng mặt không có lý do chính đáng sẽ bị ghi nhận."

Mẫn đọc xong, đứng im trước tờ giấy một lúc lâu.

"Bị ghi nhận." Câu đó nghe nhẹ nhàng mà nặng như đá đè lên ngực.

Anh Hùng thấy mặt anh tái đi, vỗ vai: "Đừng lo. Tao đi cùng. Mày trả lời đúng theo giấy tờ là được."

"Giấy tờ nào?"

"Tờ giấy xác nhận tạm trú mày nộp hồi đầu tháng ấy."

Mẫn gật đầu nhưng trong lòng không chắc. Tờ giấy đó anh viết theo hướng dẫn của anh Hùng, thông tin về "quê quán Hà Nam, vào Hà Nội làm phụ hồ" — không sai, nhưng cũng không đủ. Bởi vì cái thứ người ta hỏi ở những buổi họp kiểu này không chỉ là mày đang làm gì, mà là mày từ đâu đến, cha mày là ai, ông nội mày ngày xưa ở phía nào.

Và đó chính xác là thứ Mẫn không có câu trả lời.

Hội trường tổ dân phố là một gian nhà cấp bốn nằm cuối ngõ, vách tường ố vàng, mái tôn thấp lè tè. Bên trong kê dãy ghế gỗ thô bào chưa nhẵn, trước mặt là cái bàn dài trải khăn đỏ sờn, phía sau treo tấm bảng đen viết phấn: "HỌP TỔ DÂN PHỐ — CHẤP HÀNH KỶ LUẬT HỘ KHẨU."

Mẫn ngồi ở hàng thứ ba, kẹp giữa anh Hùng và một bà cụ đội khăn mỏ quạ, tay cầm quạt giấy phe phẩy dù bên ngoài trời vẫn còn se lạnh của tháng Ba. Xung quanh là đủ thành phần: mấy bác trung niên mặt mày nghiêm nghị, vài chị công nhân tan ca về chưa kịp thay áo, một ông già ngồi ngủ gật ngay từ đầu, và mấy đứa trẻ bị mẹ kéo theo vì không có chỗ gửi.

Người ngồi sau bàn chủ tọa là ông Tổ trưởng — Mẫn chưa biết tên, chỉ thấy ông ta mặc bộ đại cán xanh bạc màu, đeo kính lão, giọng sang sảng như loa phường:

"Họp bắt đầu. Điểm danh trước."

Một bà phụ nữ ngồi bên cạnh ông cầm cuốn sổ đọc tên từng người, giọng đều đều như đọc kinh. Khi đến tên "Nguyễn Văn Mẫn, tạm trú phòng 4B", Mẫn giơ tay: "Có."

Bà ta nhìn lên, mắt đảo qua đảo lại một cái rồi ghi vào sổ.

Điểm danh xong, ông Tổ trưởng mở đầu bằng một bài phát biểu dài khoảng hai mươi phút về "tầm quan trọng của việc quản lý nhân khẩu trong tình hình hiện nay." Mẫn nghe mà không nghe, đầu óc đang chạy tua lại những gì anh Hùng dặn hồi chiều: Bố mày làm gì? Nông dân. Ông nội mày? Cũng nông dân. Quê ở đâu? Hà Nam. Mày vào Hà Nội khi nào? Đầu năm ngoái. Làm gì? Phụ hồ, đang xin việc ổn định.

Đơn giản. Rõ ràng. Không có gì để hỏi thêm.

Nhưng Mẫn biết đời không đơn giản như bản nháp.

Phần kiểm tra lý lịch bắt đầu từ hàng đầu, đi lần lượt. Đến hàng thứ nhất là một cặp vợ chồng trẻ mới từ Nam Định lên: trả lời nhanh, rõ ràng, được gật đầu cho qua. Hàng thứ hai là một người đàn ông trung niên mà Mẫn đoán là giáo viên — ông ta trả lời trơn tru đến mức như đã thuộc lòng từ trước, không cần nghĩ. Rõ ràng đây không phải lần đầu ông ngồi ở vị trí này.

Đến hàng thứ ba, ông Tổ trưởng ngẩng đầu lên, mắt dừng lại ở Mẫn.

"Nguyễn Văn Mẫn?"

"Dạ, có."

"Tạm trú từ tháng mười một năm ngoái?"

"Dạ."

"Nghề nghiệp khai là phụ hồ?"

"Dạ, đúng ạ."

Ông ta gõ bút lên mặt bàn, một tiếng cộc khô khan. "Bố làm gì?"

Mẫn đã chuẩn bị câu này. "Dạ, nông dân ạ. Ở Hà Nam."

"Ông nội?"

Khoảng lặng ngắn. Mẫn cảm thấy anh Hùng bên cạnh khẽ động đậy. Một cái chạm nhẹ vào khuỷu tay — tín hiệu.

"Dạ, ông nội cháu cũng làm ruộng ạ. Mất sớm từ hồi kháng chiến chống Pháp."

Bà ghi sổ ngẩng đầu: "Tham gia kháng chiến hay ở lại?"

Câu hỏi đó nhỏ thôi, nhẹ thôi, nhưng Mẫn hiểu ngay nó đang hỏi điều gì. Ở lại — tức là ở lại vùng địch. Tức là phía kia. Tức là lý lịch có vấn đề.

"Dạ, ông cháu đi theo bộ đội ạ." Anh Hùng đã dặn câu này. Mẫn nói ra tự nhiên hơn anh tưởng.

Ông Tổ trưởng nhìn xuống sổ, ghi thêm vài chữ, rồi gật đầu. "Được. Sang người tiếp theo."

Mẫn thở ra, lặng lẽ, bằng cách giả vờ hắng giọng.

Sau phần kiểm tra lý lịch là phần thông báo về "chính sách mới liên quan đến phân phối lương thực" — nội dung mà Mẫn hiểu được khoảng sáu mươi phần trăm, phần còn lại là các thuật ngữ hành chính năm 1986 mà anh chưa quen. Tem phiếu gạo sẽ được điều chỉnh. Hộ có người tạm trú cần đăng ký bổ sung. Không đăng ký đúng hạn sẽ bị cắt.

Bà cụ bên cạnh thở dài, nho nhỏ: "Lại cắt nữa rồi."

Mẫn không dám hỏi thêm.

Buổi họp kết thúc lúc gần chín giờ tối. Mọi người đứng dậy, tiếng ghế kéo lạo xạo, tiếng chuyện trò bằng những câu ngắn, cẩn thận. Không ai nói to. Không ai cười lớn. Cứ như thể những bức tường ở đây có tai.

Ra đến ngõ, anh Hùng mới thở phào: "Ổn rồi. Mày trả lời tốt."

"Tôi chỉ nói những gì anh dặn."

"Ừ, thế là đúng rồi."

Họ đi bộ về trong bóng tối. Đèn đường leo lét, cách nhau mỗi khoảng năm mươi mét. Giữa hai ngọn đèn là bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng guốc gỗ của ai đó vọng lại từ phía cuối ngõ.

"Anh Hùng," Mẫn hỏi, giọng thận trọng, "sao họ hỏi đến ông nội làm gì?"

Anh Hùng dừng lại, nhìn anh một lúc. "Mày thực sự không biết à?"

"Tôi... không lớn lên trong cái môi trường này."

Anh Hùng thở dài, giọng hạ xuống như kể chuyện cũ: "Hồi kháng chiến, ai đi theo Tây, ai ở trong vùng địch — tất cả đều được ghi lại. Người ta không quên. Con cái họ lớn lên, đi học, đi làm, đều phải khai lý lịch. Ông nội mày từng làm gì, bố mày từng ở đâu — tất cả đều ảnh hưởng đến mày. Muốn vào Đảng, muốn đi nước ngoài, muốn làm cán bộ — lý lịch phải sạch ba đời."

"Ba đời," Mẫn nhắc lại.

"Ông nội, bố, và mày. Ba đời."

Mẫn đi thêm vài bước mà không nói gì. Trong đầu anh hiện ra hình ảnh của thành phố năm 2024 mà anh vừa rời đi — hay đúng hơn là vừa bị bứng khỏi. Ở đó, anh mở LinkedIn trong ba phút là biết người ta học gì, làm gì, ở đâu. Mọi thứ nằm trên bề mặt, tự nguyện, công khai, thậm chí được đánh bóng.

Còn ở đây, con người ta giữ lý lịch trong lồng ngực như giữ một thứ dễ vỡ — vì nó thực sự dễ vỡ. Một câu trả lời sai, một chi tiết không khớp, một người thân không rõ ràng về chính trị — và cả cuộc đời có thể rẽ sang hướng khác.

Người Hà Nội thời này không cẩn thận lời nói vì họ sợ hãi. Họ cẩn thận vì họ hiểu rằng lịch sử gia đình là thứ không thể xóa. Không có phím Delete. Không có nút Undo. Mỗi câu nói ra là một chữ khắc vào đá.

Lên đến gác xép, Mẫn ngồi xuống góc giường, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ. Ánh đèn từ nhà đối diện hắt qua, vàng và ấm, ai đó đang ăn cơm muộn.

Anh nghĩ về ông nội mình — ông nội thật của mình, năm 2024. Một ông già hiền lành, hay kể chuyện ngày xưa, mê xem bóng đá và uống trà đá vỉa hè. Ông chưa bao giờ kể về những buổi họp như thế này, về những tờ giấy khai lý lịch, về cái cảm giác ngồi trước bàn chủ tọa và phải chứng minh rằng gia đình mình sạch.

Có lẽ ông đã kể. Có lẽ Mẫn không nghe.

Anh lấy mảnh giấy nhỏ trong túi ra — tờ giấy anh Hùng đã viết tóm tắt lý lịch giả cho anh. Đọc lại từng dòng. Ông nội: Nguyễn Văn Lâm, nông dân, mất năm 1952, tham gia kháng chiến. Bố: Nguyễn Văn Thắng, giáo viên cấp hai, hiện sống ở Hà Nam.

Một câu chuyện hoàn toàn do người khác viết, về một gia đình không tồn tại, để một người không phải từ đây có thể tồn tại ở đây.

Mẫn gấp tờ giấy lại, cẩn thận, rồi nhét vào khe tường nơi anh vẫn giấu những thứ quan trọng.

Bên ngoài, ai đó đang đóng cửa sổ. Tiếng then cài vang lên, sắc và dứt khoát.

Hà Nội năm 1986 đi ngủ sớm — vì đèn tốn dầu, vì sáng mai còn phải dậy sớm xếp hàng, vì có những thứ ban đêm không nên nghĩ nhiều quá. Mẫn cũng tắt đèn, nằm xuống chiếu, nghe tiếng chuột chạy trong vách và tiếng mưa lất phất bắt đầu gõ trên mái tôn.

Anh nhắm mắt.

Ngày mai, có lẽ anh sẽ hỏi anh Hùng về lý lịch thật của anh ấy. Không phải để biết, mà để hiểu — hiểu rằng ở cái thành phố này, mỗi người đang mang theo một cuốn sổ vô hình, ghi chép từ ba đời trước, và họ đọc nó mỗi khi cần quyết định phải nói gì, im gì, và tin ai.

Đó là thứ không có trong sách giáo khoa lịch sử. Không có trong Wikipedia. Không có trong bất kỳ cái app nào trên smartphone của anh.

Chỉ có ở đây, trong căn gác xép này, trong buổi tối tháng Ba lạnh lẽo, khi nghe tiếng mưa và nghĩ về ba đời người mà mình chưa từng gặp —

Mẫn mới bắt đầu hiểu Hà Nội thực sự là gì.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →