Giờ nghỉ giữa ca là mười lăm phút, tính từ lúc bấm nút "tạm ngưng nhận cuộc gọi" trên hệ thống. Tôi ra hành lang sau, chỗ có cái máy nước nóng lạnh và hai cái ghế nhựa kê cạnh cửa thoát hiểm, nơi duy nhất trong tòa nhà được phép hút thuốc dù chẳng ai treo biển cấm ở đâu khác.
Hùng đang ngồi đó, vừa gỡ dây tai nghe khỏi cổ vừa ngáp.
"Ê mày." Nó đưa cho tôi một điếu, tôi lắc đầu, nó tự châm cho mình. "Hôm qua tao thấy mày ngồi thần người dữ lắm. Có chuyện gì hả?"
"Không có gì. Máy tao bị gì đó, gọi vào từ một số lạ, tưởng khách."
"Ủa rồi sao?"
"Thì thôi, hết giờ về ngủ rồi quên luôn." Tôi rót nước vào ly, không nhìn nó khi nói câu đó.
Hùng rít một hơi, nhìn ra khoảng sân sau tối om, chỉ có ánh đèn an ninh vàng vọt chiếu lên mấy thùng rác lớn xếp thành hàng, thỉnh thoảng có con chuột chạy vụt qua khe hở giữa hai thùng, âm thanh sột soạt rồi im bặt.
"Tao nghe nói tháng trước bên IT có chạy thử hệ thống gì đó, để gọi lẫn qua trạm khác kiểm tra đường dây. Chắc mày bị dính cái đó."
"Có thể." Tôi không nói với nó là tôi đã tra rồi, không có đợt kiểm tra nào ghi nhận trong hệ thống đêm đó. Nói ra thì phải giải thích thêm, mà tôi cũng chưa muốn nghe chính mình kể lại chuyện này thành lời một lần nữa, nhất là với người sẽ đem đi kể tiếp cho cả ca nghe trong giờ nghỉ mai.
"Mày hỏi thử chị Trâm coi, chỉ trực ca hành chính bên kỹ thuật đó."
"Ừ để tao hỏi."
Chuông báo hết giờ nghỉ kêu lên từ loa trong phòng, chúng tôi dập lửa, quay vào. Tôi ngồi xuống trạm AT-27, đăng nhập lại, màn hình hiện dãy cuộc gọi đang chờ: ba cuộc. Tôi bấm nhận cuộc đầu tiên.
Suốt hai tiếng sau đó tôi nhận đủ loại cuộc gọi: một ông cụ hỏi sao cước tháng này cao hơn tháng trước, một chị kế toán công ty hỏi xuất hóa đơn VAT, một thanh niên chửi thề vì mạng chậm lúc chơi game. Bình thường, đều đặn, không có gì bất thường xen vào. Có lúc tôi bắt được nhịp quen thuộc của công việc, tay gõ, miệng đọc kịch bản, đầu trống rỗng đúng kiểu người ta hay nói làm ca đêm lâu năm dễ thành cái máy, và trong khoảng trống đó tôi bắt đầu nghĩ có lẽ đúng là chuyện tối qua chỉ là một trò kỹ thuật vô danh, thứ mà tôi sẽ không bao giờ biết lý do, và cứ để nó trôi qua thì hợp lý hơn.
Đến khoảng mười một giờ, có một khoảng trống giữa hai cuộc gọi, tôi mở hệ thống tra cứu nội bộ, gõ vào ô tìm kiếm: AT-27, khoảng thời gian hôm qua từ 01:00 đến 02:00.
Kết quả trả về danh sách các cuộc gọi trạm tôi đã xử lý trong khung giờ đó: năm cuộc, đúng như tôi nhớ, từng cuộc có mã phiếu, thời lượng, đánh giá của khách nếu có để lại. Cuộc gọi lúc 01:31:07, thời lượng chín giây, không có trong danh sách.
Tôi thử một cách khác: gõ thẳng thời điểm 01:31, không lọc theo trạm, xem toàn bộ cuộc gọi hệ thống ghi nhận vào phút đó, ở tất cả các trạm.
Danh sách hiện ra, tám cuộc gọi khác nhau đổ vào các trạm khác trong cùng phút đó. Không có cuộc nào đổ vào AT-27.
Tôi ngồi nhìn màn hình, tay vẫn đặt trên bàn phím, chưa gõ tiếp gì. Nếu hệ thống không ghi nhận cuộc gọi đó tồn tại, thì theo mọi cách công ty này có thể chứng minh, đêm qua không có cuộc gọi nào đến máy tôi lúc 01:31 cả. Không có bằng chứng nào ngoài trí nhớ của tôi, và trí nhớ đó đang bắt đầu run rẩy một chút mỗi lần tôi cố hình dung lại chính xác giọng nói kia, cứ như một tấm ảnh cầm lâu ngoài nắng, màu đang phai dần mà tôi không biết phải giữ nó bằng cách nào.
Tôi thử tra thêm một lần cuối, lần này gõ luôn dãy số AT-27 vào ô "số gọi đến", tìm xem toàn hệ thống có bao giờ ghi nhận một cuộc gọi tự trạm gọi vào chính trạm đó hay không, không giới hạn ngày. Hệ thống chạy vài giây rồi trả về đúng một dòng: KHÔNG TÌM THẤY BẢN GHI PHÙ HỢP. Không phải hôm qua không có. Là chưa từng có, theo những gì hệ thống này biết.
Một dòng chữ hiện lên góc dưới màn hình, kiểu thông báo hệ thống vẫn hay đẩy ra để nhắc bảo trì hay cập nhật phần mềm. Nhưng dòng này khác, không phải phông chữ quen thuộc của công ty, chỉ vài chữ nhỏ màu xám nhạt gần như lẫn vào nền:
"...còn ba trăm sáu mươi hai ngày..."
Rồi biến mất. Tôi chớp mắt, đưa mắt lại đúng chỗ đó, chỉ còn giao diện chờ bình thường, dòng trạng thái quen thuộc "Sẵn sàng nhận cuộc gọi". Tôi đưa chuột rê qua đúng góc màn hình vừa hiện chữ, không có gì để bấm vào, không có log nào lưu lại việc vừa xảy ra, như thể màn hình chưa từng hiện gì hết.
"Duy, có cuộc mới nè." Ca trưởng gõ nhẹ vào vai tôi từ phía sau, chỉ tay lên bảng điện tử treo trên tường: số cuộc đang chờ nhảy lên hai.
Tôi bấm nhận, đọc câu chào quen thuộc, giọng mình đều như mọi lần, không ai ở đầu dây bên kia biết được rằng tay tôi vẫn còn hơi lạnh, và suốt cuộc gọi đó tôi trả lời đúng quy trình mà đầu óc vẫn còn kẹt lại ở dòng chữ vừa biến mất, cố nhớ cho đúng từng con số trước khi nó phai đi như giọng nói đêm qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →