Buổi trưa, nắng hắt qua tấm rèm vải hoa cũ chủ nhà treo từ đời nào, tôi dậy lúc mười một giờ rưỡi, đầu óc còn nặng như lúc mới đặt lưng xuống.
Phòng trọ tôi rộng hai mươi mét vuông, đủ một cái giường, một cái tủ nhựa ba ngăn, và một góc bếp nhỏ chưa bao giờ dùng tới trừ để đun nước pha mì. Trên bàn có ba thứ tôi để đó từ tuần trước: hóa đơn điện tháng này, cái sạc điện thoại bị đứt một sợi dây đồng lòi ra ngoài mà tôi vẫn cắm dùng, và tin nhắn của Tâm, bạn cùng ca, hỏi tôi có đổi ca thứ Bảy không, gửi từ hôm kia, tôi chưa trả lời. Cả ba thứ đó nằm đúng vị trí tôi đặt xuống lần cuối, không xê dịch, như thể chúng cũng biết phận mình là chờ.
Tôi định bụng chiều nay đóng điện, tối nay trả lời Tâm. Chiều nay có khi lại thành ngày mai.
Đêm qua tôi không kể chuyện đó với ai. Về tới phòng lúc sáu giờ mười, tắm, ăn tạm gói mì, ngủ luôn không nghĩ ngợi gì thêm. Hoặc tôi tưởng vậy. Giờ nằm đây, mắt còn nhắm hờ, tôi mới nhận ra suốt đêm mình đã mơ một giấc không nhớ nổi chi tiết, chỉ nhớ cảm giác có ai đứng sau lưng, không quay lại nhìn được, và tiếng gì đó rất khẽ, đều đặn, giống tiếng người đang chờ tới lượt mình nói.
Tôi ngồi dậy, với lấy điện thoại trên đầu giường.
Một cuộc gọi nhỡ. 10:47.
Tôi mở ra xem. Không phải cuộc gọi rác quen thuộc kiểu "Ngân hàng ABC xin thông báo", không có tên định danh spam. Chỉ là một dãy số, chín chữ số.
Tôi nhìn kỹ hơn.
Đúng dãy số ấy. Số máy bàn nội bộ của tôi ở An Tín. AT-27.
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình. Lúc 10:47 sáng, tôi đang ngủ, máy bàn công ty thì tắt từ sáu giờ sáng khi ca đêm kết thúc, hệ thống tự động khóa trạm ngoài giờ, chuyện này tôi biết chắc vì có lần quên đăng xuất, sáng hôm sau vào lại vẫn phải nhập mã mở khóa mới gọi được ra ngoài, IT từng nhắc tôi một câu, nhớ đóng ca cho đàng hoàng kẻo tính nhầm giờ công. Không ai gọi được từ số đó vào giờ này. Không có ai ngồi ở AT-27 lúc 10:47 sáng cả.
Không có tên liên hệ nào hiện lên, chỉ dãy số. Tôi bấm vào, định gọi lại.
Rồi tôi dừng ngón tay ngay trước khi chạm nút gọi.
Đêm qua tôi đã thử gọi số này một lần, kết quả là một câu tổng đài tự động lạnh lùng: thuê bao không có thật. Tôi không muốn nghe lại câu đó lần nữa, không phải vì sợ, mà vì nếu nghe lại đúng y như vậy, tôi sẽ hết cách để tự nhủ đêm qua chỉ là mình mệt, nghe nhầm, tưởng tượng.
Tôi tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống nệm. Có một lúc tôi định mở lại khung chat với Tâm, gõ thử "mày ơi tao hỏi cái này hơi kỳ" rồi xóa hết, không gửi. Kể ra thì phải kể từ đầu, mà kể từ đầu thì nghe chính mình nói ra thành lời một lần nữa, tôi chưa sẵn sàng cho việc đó.
Rồi tôi đứng dậy, đi rửa mặt, mở tủ lạnh xem còn gì ăn không. Trong tủ có nửa quả trứng luộc từ hôm qua và một chai nước mắm gần cạn. Tôi đóng tủ lại, mặc áo, xuống dưới nhà mua ổ bánh mì.
Bà bán bánh mì đầu hẻm biết mặt tôi ba năm nay, thấy tôi là hỏi luôn "trứng ốp la hay chả hả con", không cần tôi trả lời câu nào khác. Tôi đứng chờ, nhìn dòng xe cộ chạy ngang hẻm, một bà cụ đẩy xe rác đi qua, mùi khói xe máy trộn với mùi bánh mì nướng, tiếng dao bà cạo lớp bơ lên ổ bánh nghe rột roạt đều tay.
"Hôm nay con nghỉ hả, sao giờ này còn ở nhà."
"Dạ tối con trực."
"Vậy tranh thủ ngủ đi, thức khuya quá coi chừng bệnh."
Tôi gật, nhận ổ bánh mì, trả tiền, đi về. Câu nói của bà không có gì đặc biệt, bà nói vậy với ai cũng được, nhưng tôi thấy nhẹ hẳn người, như thể việc có một người bình thường nói với mình một câu bình thường là bằng chứng rằng mọi thứ khác vẫn đang vận hành đúng cách của nó, đồng hồ vẫn chạy xuôi, hẻm vẫn là hẻm, bà bán bánh mì vẫn chỉ bán bánh mì.
Về tới phòng, tôi ăn bánh mì, mở điện thoại lại, thấy cuộc gọi nhỡ vẫn còn nằm đó trong danh sách, chưa trôi xuống dưới vì không có cuộc gọi nào khác đến sau nó.
Tôi gõ số đó vào Google, không hy vọng gì, chỉ muốn làm gì đó cho có làm. Không ra kết quả nào liên quan. Tôi thử tra trên một ứng dụng chặn cuộc gọi rác tôi từng cài, ứng dụng báo "Không có dữ liệu về số này." Tôi thử thêm một cách nữa, gõ số đó kèm chữ "An Tín" phía sau, kết quả trả về chỉ toàn quảng cáo tuyển dụng của công ty, chẳng liên quan gì.
Tôi ngồi nhìn màn hình một lúc lâu, ổ bánh mì ăn dở để bên cạnh.
Rồi tôi làm cái việc tôi vẫn hay làm với mọi thứ khó xử: tôi để đó. Xóa cuộc gọi nhỡ khỏi danh sách, không phải để quên nó, chỉ để không phải nhìn thấy nó mỗi lần mở điện thoại, rồi mở app nhắn tin trả lời Tâm, bảo được, đổi ca thứ Bảy cũng được.
Buổi chiều tôi ra ngoài đóng tiền điện, đi bộ ra tiệm tạp hóa đầu đường có nhận thu hộ, xếp hàng sau hai người, nghe tiếng máy đếm tiền chạy rẹt rẹt, mọi việc trôi qua bình thường như một ngày nghỉ thường có trước ca đêm. Chỉ có một điều tôi không kể cho ai, kể cả tự kể cho mình bằng lời: từ lúc thấy cuộc gọi nhỡ đó tới lúc trời tối, tôi không lúc nào để điện thoại xa quá một cánh tay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →