Một giờ hai mươi sáng, tai nghe của tôi kêu tách một tiếng, rồi có tiếng thở dài rất nhỏ ở đầu dây bên kia trước khi người phụ nữ mới nói.
"Anh ơi em đóng tiền mạng rồi mà sao vẫn báo nợ."
"Dạ chị cho em xin số điện thoại đăng ký gói cước ạ."
Chị đọc số, tôi gõ, màn hình xoay vòng ba giây rồi hiện ra một dòng đỏ: GIAO DỊCH ĐANG XỬ LÝ — QUÁ 24H. Tôi biết cái này. Tuần nào cũng có vài ca y hệt, bên ngân hàng đối soát chậm, lỗi không phải của khách mà khách là người nghe tôi xin lỗi.
"Dạ hệ thống bên em ghi nhận rồi ạ, chỉ là đối soát hơi chậm thôi chị, chị đợi thêm em theo dõi giúp chị."
"Vậy chắc chắn không bị cắt mạng hen."
"Dạ chắc chắn ạ."
Tôi không chắc, nhưng nói vậy thì chị cúp máy nhẹ nhàng hơn. Tôi mở phiếu, gõ "đã xử lý — chờ đối soát ngân hàng", biết là mai ca sau sẽ có người khác nhận lại đúng cái phiếu này nếu ngân hàng vẫn chưa đối soát xong. Không sao. Để đó, mai tính.
Trạm của tôi là AT-27, hàng ghế cuối cùng sát cửa sổ, nhìn thẳng ra bãi giữ xe máy của tòa nhà kế bên. Mười một trạm khác đang sáng đèn, tiếng gõ bàn phím lộp cộp không đều, thỉnh thoảng có ai đó cười khẽ vì một câu khách hàng nói ngộ. Ca đêm của An Tín chỉ còn sáu người, ai cũng quen mặt nhưng ít ai hỏi chuyện nhau ngoài giờ giải lao.
Cuộc gọi tiếp theo đổ vào lúc một giờ ba mươi mốt. Tôi bấm nhận, đọc câu chào quen thuộc trong đầu trước khi mở miệng: "Dạ tổng đài An Tín xin nghe, em có thể giúp gì cho anh chị ạ." Nhưng chưa kịp nói, màn hình đã hiện số gọi đến.
Tôi nhìn lại một lần nữa.
Bảy số đầu đúng dãy nội bộ của trạm tôi. Hai số cuối là hai bảy.
AT-27. Máy tôi gọi vào máy tôi.
Cái này xảy ra được, tôi từng thấy. Hệ thống định tuyến đôi khi lặp một cuộc gọi ngoài vào đúng số nó vừa xử lý, gọi là loop, dân kỹ thuật hay chửi cái tổng đài ảo mỗi lần nó bị. Nhưng loop thì màn hình sẽ báo lỗi định tuyến, có mã cảnh báo màu vàng ở góc trên. Màn hình tôi không có mã nào. Chỉ có số, sạch, như một cuộc gọi bình thường từ bên ngoài.
Tôi bấm nhận.
Có tiếng thở, không giống tiếng thở của người mới thức hay người đang lo lắng. Chậm, đều, như người đang đứng chờ một chuyện đã biết trước sẽ tới.
"Dạ tổng đài An Tín xin nghe."
Không ai trả lời.
"Dạ anh chị cần hỗ trợ gì ạ?"
Giọng bên kia cất lên. Là giọng tôi. Không phải kiểu giống-giống mà người ta hay nói vui khi nghe băng ghi âm mình rồi bảo nghe lạ hoắc. Đây là giọng tôi thật, đúng cao độ, đúng cách tôi kéo dài âm cuối câu khi mệt. Chỉ khác một chỗ: nó già hơn. Không già bằng tuổi, già bằng cách người ta nói khi đã quen với việc phải nói câu đó nhiều lần.
"Tới lúc nhận rồi."
Rồi tút. Cúp máy.
Tôi ngồi im, tai nghe vẫn úp trên đầu, tiếng tút kéo dài thêm hai giây rồi tắt hẳn vì hệ thống tự ngắt cuộc gọi quá thời lượng tối thiểu. Màn hình quay về giao diện chờ, dòng số AT-27 tưởng đã biến mất khỏi lịch sử cuộc gọi gần nhất. Nhưng không, tôi lướt lại, nó vẫn còn đó, ghi đúng: 01:31:07, thời lượng 00:00:09.
"Duy, mày ổn không?"
Tôi quay qua. Hùng, trạm AT-25, đang gỡ tai nghe nhìn tôi.
"Ổn. Sao vậy?"
"Mày ngồi thần người cả phút. Tưởng khách chửi."
"Không. Máy lỗi thôi."
Tôi nói vậy vì không biết nói sao khác. Hùng gật đầu, đeo tai nghe lại, quay về màn hình của nó. Tôi bấm nút "nghe lại cuộc gọi gần nhất". Hệ thống ghi âm mọi cuộc gọi qua trạm, quy định của công ty, để đối soát khi có khiếu nại. Thanh tiến trình chạy, chín giây, rồi dừng lại ở màn hình lỗi: TỆP KHÔNG TỒN TẠI.
Tôi thử lại. Vẫn vậy.
Có một cách khác. Tôi gõ số AT-27 vào ô tra cứu nội bộ, tìm xem có trạm nào khác trùng số, có kỹ thuật viên nào đang test hệ thống ban đêm không. Chuyện đó từng có, mấy tháng trước IT chạy thử một đợt nâng cấp lúc nửa đêm, gọi lẫn vào máy người ta xin lỗi rối rít sáng hôm sau.
Kết quả trả về một dòng: KHÔNG TÌM THẤY BẢN GHI PHÙ HỢP.
Tôi lấy điện thoại cá nhân ra, dưới gầm bàn, bấm gọi thẳng vào số bàn của mình, số đó, dãy số hiện trên màn hình lúc nãy, tôi vẫn nhớ, chín chữ số không khó nhớ với người ngồi cạnh nó tám tiếng mỗi đêm.
Ba tiếng chuông. Rồi giọng tổng đài tự động, giọng nữ đều đều quen thuộc của mọi nhà mạng:
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không có thật. Xin quý khách kiểm tra lại số máy và gọi lại sau."
Không phải "không liên lạc được". Không phải "ngoài vùng phủ sóng". Không có thật.
Tôi tắt máy, để điện thoại xuống bàn, nhìn nó một lúc. Cuộc gọi tiếp theo đổ vào trạm bên cạnh, ai đó bắt máy, giọng vui vẻ chào khách. Đồng hồ trên tường phía sau lưng ca trưởng chỉ một giờ ba mươi tư. Còn bốn tiếng hai mươi sáu phút nữa mới hết ca.
Tôi mở lại phiếu của chị khách lúc nãy, gõ thêm một dòng vào ghi chú nội bộ dù không ai bắt buộc phải làm vậy: "01:31 — cuộc gọi lỗi hệ thống, không xác định được nguồn, đã kiểm tra."
Rồi tôi để đó. Sáng mai báo IT, hoặc không báo cũng được, chắc chỉ là một lỗi kỹ thuật hiếm gặp, loại chuyện xảy ra một lần rồi thôi không lặp lại nữa.
Tôi tin vậy đủ để nhận cuộc gọi tiếp theo, đọc đúng câu chào, đúng chất giọng vẫn dùng tám tiếng mỗi đêm suốt ba năm nay.
Nhưng tôi không tắt màn hình lịch sử cuộc gọi. Nó vẫn nằm đó, dòng số AT-27, thời lượng chín giây, cho tới hết ca.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →