🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu giờ mười lăm, tôi ra khỏi tòa nhà An Tín, trời còn nhá nhem, mấy quán cháo lòng đầu đường đã dọn bàn ghế ra vỉa hè, khói bốc lên từ nồi nước lèo trộn với hơi sương còn đọng trên mái tôn.

Tôi không bắt xe ôm như mọi khi, đi bộ một đoạn cho tỉnh táo. Đường Điện Biên Phủ giờ này xe cộ đã bắt đầu đông, công nhân ca sáng chạy xe máy ngược chiều tôi, ai cũng cúi đầu tránh gió sớm. Một chị ve chai đẩy xe kẽo kẹt sát lề, tiếng chai lọ va vào nhau lanh canh mỗi lần bánh xe cán qua ổ gà. Mùi xôi mặn từ gánh hàng góc ngã tư bay theo gió, trộn với mùi khói xe.

Con số đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi suốt quãng đường về. Ba trăm sáu mươi hai. Nếu là một câu đầy đủ, hẳn phải còn chữ gì phía trước và phía sau, nhưng màn hình chỉ hiện đúng bấy nhiêu rồi tắt, nhanh tới mức tôi còn không chắc mình đọc đúng.

Ba trăm sáu mươi hai ngày là gần một năm. Tôi tính nhẩm, không hiểu vì sao phải tính, chỉ là thói quen của người làm nghề nghe số cả ngày: ba trăm sáu mươi lăm trừ ba là ba trăm sáu mươi hai, tức còn thiếu ba ngày nữa mới tròn một năm. Còn ba ngày nữa tính từ hôm nay là ngày gì, tôi không nhớ nổi, chỉ biết cái cảm giác một con số đang đếm ngược, dù chưa hiểu nó đếm ngược tới cái gì.

Tôi đi ngang tiệm sửa xe quen, ông chủ tiệm đang mở cửa cuốn, thấy tôi liền hỏi vói ra:

"Ê Duy, xe mày dạo này sao rồi, còn kêu không?"

"Dạ hết rồi chú, cảm ơn chú lần trước sửa giùm."

"Vậy tốt. Đi cẩn thận."

Tôi gật đầu đi tiếp, câu chuyện chỉ vậy rồi thôi, không có gì để nghĩ thêm, nhưng tôi thấy mình bám vào những câu chào hỏi bình thường đó như bám vào một sợi dây. Mỗi câu như vậy là một lần xác nhận rằng thế giới xung quanh tôi vẫn đang chạy đúng luật của nó, vẫn có ông sửa xe hỏi thăm, vẫn có bà bán bánh mì, vẫn có Hùng rủ hút thuốc giờ nghỉ, vẫn có chiếc xe rác chạy đúng giờ mỗi sáng thứ Ba thứ Năm thứ Bảy như suốt ba năm nay không đổi.

Về tới hẻm, tôi dắt xe vào, khóa cổng, lên cầu thang gỗ ọp ẹp lên tầng hai. Phòng tôi cuối dãy, cạnh phòng cô Tư bán vé số buổi sáng dậy sớm hơn tôi cả tiếng, giờ này chắc đã ra ngồi ở góc quen thuộc trước chợ.

Tôi quyết định trong đầu, khi còn đang mở khóa cửa: sẽ không nghĩ về chuyện này nữa. Không phải vì hết sợ, mà vì tôi không biết phải làm gì tiếp theo ngoài việc chờ xem có lặp lại không, và chờ thì làm gì cũng được, không nhất thiết phải vừa chờ vừa nghĩ.

Cách tôi vẫn sống với mọi thứ khó xử là vậy. Hóa đơn để đó, tin nhắn để đó, có lần bạn cùng ca cũ mượn tiền không trả tôi cũng để đó gần một năm không đòi, tới lúc nó nghỉ việc chuyển đi tỉnh khác thì thôi, coi như xong. Có lần xe tôi bị công an giữ giấy vì thiếu bảo hiểm, tôi cũng để đó ba tháng mới ra lấy, phạt thêm một khoản không đáng, nhưng lúc đó tôi vẫn thấy nhẹ hơn là phải chạy đi giải quyết ngay. Không phải tôi dễ dãi. Tôi chỉ tin rằng phần lớn chuyện trên đời, nếu để đủ lâu, tự nó sẽ giải quyết theo cách nào đó, còn mình cứ sống tiếp là được.

Tôi mở cửa, bật đèn.

Căn phòng vẫn vậy: giường, tủ, bàn, góc bếp nhỏ. Tôi cởi áo đồng phục, treo lên móc sau cửa như mọi ngày, bước tới công tắc đèn ở đầu giường để tắt bớt đèn trần, chỉ để đèn ngủ.

Công tắc đèn ngủ nằm bên phải đầu giường, sát tường. Tôi đặt nó ở đó từ ngày dọn vào, vì thuận tay phải, tắt mở không cần với xa. Ba năm nay tôi bật tắt nó cả ngàn lần không cần nhìn, tay tự biết đưa sang đúng hướng, một động tác đã ăn vào cơ thể như cách người ta không cần nhìn cũng biết chân cầu thang nhà mình còn mấy bậc.

Đêm nay công tắc nằm bên trái.

Tôi đứng khựng lại, tay vẫn giơ ra chỗ trống bên phải, không chạm vào gì cả. Tôi nhìn kỹ lại. Không phải tôi nhớ nhầm, dây điện vẫn chạy đúng như cũ dọc theo mép tường, chỉ có cái công tắc nhỏ, cỡ bàn tay, giờ nằm lệch sang bên kia đầu giường, cách vị trí cũ chưa đầy nửa mét.

Nửa mét không phải khoảng cách một người có thể tự dưng đi sửa nhầm. Cũng không phải khoảng cách đủ lớn để chủ nhà vào sửa điện mà không báo trước. Huống gì tôi không thấy dấu hiệu gì khác bị động tới trong phòng, không ai lục đồ, cái tủ ba ngăn vẫn khép hờ đúng như tôi để lại, không có gì mất, kể cả mấy đồng lẻ tôi vẫn hay để trên bàn cũng còn nguyên.

Tôi đứng nhìn cái công tắc một lúc lâu, rồi bật nó lên. Đèn ngủ sáng như mọi khi, ánh vàng nhạt quen thuộc, hắt lên trần một quầng tròn mờ.

Tôi không gọi cho ai để hỏi. Không có ai để hỏi câu này mà không nghe như tôi đang kể một chuyện điên. Tôi thử hình dung mình gọi cho Tâm, kể chuyện công tắc đèn dời chỗ, và nghe nó cười hỏi lại chắc mày ngủ mê rồi tự đi sửa hồi nào không nhớ, câu đó, nói thật, tôi cũng không dám chắc là không đúng.

Tôi nằm xuống, kéo mền, nhìn cái công tắc sáng đèn từ vị trí mới của nó, và lần đầu tiên trong ba đêm liền, tôi không ngủ được ngay.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →