🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khuya 31 tháng 12, chỉ còn vài tiếng nữa là tới giao thừa, ngõ 129 đông đúc nhất trong suốt cả tuần lễ vừa qua. Gần như tất cả những người từng được tiệm Vĩnh An giúp đỡ, cùng nhiều người hàng xóm quen mặt trong khu phố, đều có mặt, ngồi kín cả hai dãy ghế nhựa trải dài từ cửa tiệm ra tới gần đầu ngõ.

Không khí đông vui, nhưng bên dưới lớp ồn ào đó, tôi cảm nhận được một sự lo lắng ngầm mà không ai nói ra thành lời. Ngày mai, khi Phong mang tới câu trả lời cuối cùng từ gia đình họ Trịnh, có thể đây sẽ là buổi tối cuối cùng mọi người còn được ngồi quây quần trước chính cánh cửa gỗ sơn xanh quen thuộc này.

Ông Bách ngồi giữa mọi người, cười nói, nhận những lời chúc mừng năm mới sớm từ khách quen, nhưng tôi để ý ánh mắt ông thỉnh thoảng lại lướt về phía cánh cửa gỗ, về phía con ngõ tối, như đang chờ đợi một điều gì đó mà ông không dám nói thành lời, sợ rằng nói ra sẽ khiến hy vọng mong manh đó tan biến.

Gió cuối năm thổi từng cơn lạnh buốt qua con ngõ, cuốn theo vài chiếc lá khô còn sót lại, và tiếng cười nói của mọi người tạo thành một lớp áo ấm vô hình bao bọc lấy toàn bộ không gian nhỏ bé này.

Tôi đứng ở một góc, tay cầm cốc trà đã nguội, mắt lơ đãng nhìn ra phía đầu ngõ, nơi ánh đèn đường yếu ớt chiếu xuống một khoảng không gian mờ tối hơn hẳn khu vực đông người phía trong.

Và rồi tôi nhìn thấy anh.

Một người đàn ông trung niên đứng lặng ở đầu ngõ, cách xa đám đông một khoảng đủ để không ai chú ý, dáng người cao gầy, mặc một chiếc áo khoác tối màu, đứng nhìn về phía ánh đèn tiệm Vĩnh An mà không bước lại gần thêm.

Tim tôi thắt lại, một linh cảm mạnh mẽ dâng lên. Tôi nhớ lại lời Khuê kể về người lạ từng dừng xe hỏi thăm đầu năm, nhớ lại lời ông Bách thì thầm cái tên "Hoà" đầy run rẩy, và tôi biết, gần như chắc chắn, đây chính là người tôi đã gọi điện đêm hôm trước.

Tôi không dám gọi to, sợ tiếng gọi đột ngột sẽ khiến anh hoảng hốt bỏ đi như những lần trước. Tôi đặt cốc trà xuống bàn, lặng lẽ len qua đám đông, bước chậm rãi về phía đầu ngõ, cố giữ dáng đi bình thường nhất có thể để không gây sự chú ý không cần thiết từ những người khác.

Càng lại gần, tôi càng chắc chắn hơn. Gương mặt người đàn ông đó, dù đã lớn tuổi hơn nhiều so với hình dung của tôi về một người con trai của ông Bách, vẫn phảng phất vài nét quen thuộc, đặc biệt là ở đôi mắt, sâu và trầm lặng, không khác gì ánh mắt tôi vẫn thấy ở ông Bách mỗi khi ông nhìn xa xăm.

Tôi dừng lại cách anh vài bước chân, đứng trong bóng tối ngoài rìa ánh đèn đám đông, tim đập nhanh tới mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp trong lồng ngực mình.

"Chú là chú Hoà phải không ạ?" Tôi hỏi, giọng khẽ nhưng đủ rõ trong không gian yên tĩnh của góc ngõ này.

Người đàn ông giật mình quay lại, ánh mắt anh gặp ánh mắt tôi trong một khoảnh khắc dài, đầy cảnh giác lẫn một nỗi sợ hãi sâu kín nào đó mà tôi không thể đọc hết được.

"Em là..." Anh ngập ngừng, giọng khàn đặc.

"Con là An, con làm việc ở tiệm với ông." Tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể. "Ông đang chờ chú trong kia."

Câu nói đó dường như khiến toàn bộ cơ thể anh cứng đờ lại. Anh nhìn về phía ánh đèn tiệm Vĩnh An, nơi tiếng cười nói vẫn vọng ra ấm áp, rồi lại nhìn tôi, đôi mắt anh ánh lên một sự giằng xé dữ dội giữa khát khao được bước vào và nỗi sợ hãi đã ăn sâu suốt tám năm dài.

Anh không trả lời ngay câu hỏi ngầm trong ánh mắt tôi, chỉ gật đầu rất khẽ, gần như không thể nhận ra nếu tôi không đang chăm chú quan sát từng cử động nhỏ nhất của anh, và đôi chân anh, dù đã gật đầu, vẫn chưa nhấc lên được bước nào để tiến lại gần hơn cánh cửa tiệm đang sáng đèn ấm áp phía trước.

"Con không giục chú đâu." Tôi nói khẽ, đứng yên tại chỗ, không tiến thêm cũng không lùi lại. "Chú cứ đứng đây bao lâu cũng được, con đứng đây cùng chú."

Anh nhìn tôi, đôi mắt ánh lên một sự ngạc nhiên trước câu nói đó, rồi khẽ gật đầu một lần nữa, lần này có phần chắc chắn hơn một chút, như thể sự kiên nhẫn không thúc ép của tôi đã cho anh thêm một chút can đảm cần thiết để đối diện với điều mình đã trốn tránh suốt tám năm ròng.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →