Tôi đứng cạnh Hoà thêm một lúc, không giục giã, chỉ để sự im lặng giữa hai chúng tôi trôi qua tự nhiên, cho tới khi chính anh là người bước những bước đầu tiên, chậm rãi, dò dẫm như một người đang tập đi lại sau một chấn thương đã lành ngoài da nhưng vẫn còn đau sâu bên trong.
Chúng tôi đi qua từng dãy ghế nhựa, và tôi nhận ra, khi mọi người lần lượt ngẩng lên nhìn thấy Hoà, một sự im lặng kỳ lạ bắt đầu lan ra, không phải sự im lặng của ngỡ ngàng khó chịu, mà là một sự im lặng tôn trọng, như thể ai cũng ngầm hiểu đây là khoảnh khắc không nên bị xen vào bởi bất cứ lời bình luận nào. Thầy Lâm khẽ gật đầu chào, Hùng đứng dậy nhường lối, Đạt và Hà lặng lẽ dịch ghế sang một bên, tất cả chỉ bằng ánh mắt, không một ai lên tiếng.
Ông Bách đang ngồi trò chuyện với bà Tuyết ngay trước cửa tiệm, câu chuyện dở dang trên môi ông chợt tắt lịm khi ánh mắt ông bắt gặp bóng dáng đang tiến lại gần. Ông đứng bật dậy, chiếc ghế nhựa dưới ông đổ nghiêng ra sau vì động tác quá đột ngột, nhưng ông không để ý, chỉ đứng đó, cả người cứng lại, mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang bước những bước cuối cùng qua đám đông đã tự động dạt ra hai bên như một lối đi được dọn sẵn.
"Bố..." Hoà lên tiếng trước, giọng anh run rẩy, chỉ một từ ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả tám năm dồn nén.
Ông Bách không trả lời ngay, đôi môi ông mấp máy nhưng không thành tiếng, tay phải ông, bàn tay vẫn thường run nhẹ vì bệnh, giờ đây run lên dữ dội hơn hẳn, không phải vì bệnh tật, mà vì một cơn xúc động mãnh liệt ông không còn giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc để che giấu.
Hai cha con đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ còn vài bước chân, nhưng dường như phải mất một khoảng thời gian dài vô tận để họ có thể thu hẹp nốt khoảng cách đó. Cả con ngõ chìm trong một sự tĩnh lặng thiêng liêng, chỉ còn tiếng gió cuối năm khe khẽ lùa qua, tiếng ngọn đèn treo trước tiệm kêu lách tách nhẹ vì gió lạnh.
Cuối cùng, ông Bách bước lên một bước, rồi thêm một bước nữa, và khi đã đứng ngay trước mặt con trai, ông không nói gì, chỉ đưa bàn tay run rẩy của mình lên, đặt nhẹ lên vai Hoà, đúng cái cách ông vẫn làm hồi Hoà còn nhỏ, mỗi khi muốn khen ngợi hay an ủi con mà không cần dùng tới lời nói.
Hoà cúi đầu, vai anh run lên, và anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình, giữ chặt lấy nó như sợ chỉ cần lơi lỏng một chút, khoảnh khắc này sẽ tan biến như một giấc mơ.
"Con xin lỗi bố." Hoà nói, giọng nghẹn hẳn. "Con xin lỗi vì đã để tám năm trôi qua."
"Không sao." Ông Bách đáp, chỉ vậy thôi, hai từ ngắn ngủi nhưng mang sức nặng của cả một đời người đã học được cách tha thứ, đã học được rằng có những điều quan trọng hơn nhiều so với việc ai đúng ai sai trong quá khứ.
Tôi đứng lùi lại phía sau, cùng với Khuê, cùng với tất cả những người có mặt tại đó, để hai cha con có không gian riêng cho khoảnh khắc của họ. Nước mắt tôi lăn dài không kìm được, và khi liếc sang, tôi thấy Khuê cũng đang lặng lẽ lau vội khoé mắt, dù miệng anh vẫn cố nở một nụ cười.
Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ treo tường cũ trong tiệm, chiếc đồng hồ đã đo đếm thời gian cho không biết bao nhiêu thế hệ khách hàng ra vào tiệm Vĩnh An suốt gần bốn mươi năm qua, bắt đầu điểm chuông báo mười hai giờ đêm. Từng tiếng chuông vang lên rành rọt, đếm ngược sự chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, giữa hợp đồng cũ đã hết hạn và một câu trả lời chưa ai biết sẽ ra sao vào sáng mai.
Cả con ngõ như bừng tỉnh sau khoảnh khắc lặng người, tiếng vỗ tay, tiếng reo mừng năm mới vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng ai đó hô to "Chúc mừng năm mới!", và mọi người bắt đầu ùa lại gần ông Bách và Hoà, chúc mừng, ôm chầm lấy nhau trong niềm vui chung không thể diễn tả hết bằng lời.
Tôi đứng giữa đám đông ấm áp đó, tay siết chặt cuốn sổ tay của bà ngoại vẫn luôn mang theo bên mình, nhìn ông Bách và Hoà đang được mọi người vây quanh chúc mừng, nhìn bà Tuyết đang rơm rớm nước mắt vui mừng, nhìn Khuê đang cười rạng rỡ dù mắt vẫn còn đỏ hoe, và tôi nghĩ tới ngày mai, khi Phong sẽ mang tới câu trả lời cuối cùng về số phận của mặt bằng này, một câu trả lời mà lúc này đây, giữa niềm hạnh phúc tràn ngập của đêm giao thừa hợp đồng, dường như không ai trong chúng tôi còn đủ sức để lo lắng thêm nữa.
Ánh đèn tiệm Vĩnh An vẫn sáng, ấm áp như đêm đầu tiên tôi bước chân vào đây tám tháng trước, khi tôi còn là một cô gái vừa mất việc, chưa biết mình đang bước vào điều gì. Giờ đây, đứng giữa tất cả những con người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình, tôi hiểu rằng dù sáng mai tin tức có là gì đi chăng nữa, có một điều chắc chắn không ai có thể lấy đi được nữa: đêm nay, chúng tôi đã ở đây, cùng nhau, và đó tự nó đã là một điều đủ đầy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.