🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm 30 tháng 12, chỉ còn một ngày nữa là tới hạn hợp đồng, không khí ngoài tiệm vẫn đông đúc như những đêm trước, có khi còn đông hơn, tiếng cười nói xen lẫn tiếng đàn guitar và mùi chè bà Tuyết thơm ngọt lan toả khắp con ngõ nhỏ.

Tôi lặng lẽ tách khỏi đám đông, tìm một góc yên tĩnh sau quầy, nơi ánh đèn bàn nhỏ vẫn sáng. Từ chỗ ngồi, tôi vẫn có thể nghe rõ tiếng cười nói rộn ràng ngoài kia, tiếng đàn guitar của ai đó đang so dây, tiếng bà Tuyết rao mời chè, tất cả hoà thành một thứ âm thanh nền ấm áp bao trùm cả góc ngõ nhỏ.

Tôi lấy từ trong túi ra cuốn sổ trống của bà ngoại, cuốn sổ tôi vẫn mang theo bên mình suốt mấy tháng qua nhưng chưa từng viết một chữ nào vào đó, sợ rằng một khi đã viết, tôi sẽ phải thừa nhận mình đã tìm ra câu trả lời, một trách nhiệm tôi chưa chắc mình sẵn sàng gánh vác.

Tôi ngồi xuống, cầm bút, và lần đầu tiên, tôi bắt đầu viết. Không phải một câu chuyện hư cấu, không phải những dòng phác thảo ý tưởng vẽ vời như tôi vẫn quen làm, mà chính câu chuyện của tiệm Vĩnh An, từ buổi sáng đầu tiên tôi rẽ nhầm vào ngõ 129, qua từng vụ đoàn tụ, qua cả những sai lầm và bài học mình đã trải qua suốt tám tháng nay.

Tôi viết về chiếc radio Orionton và lá thư giấu trong loa, về thầy Lâm và Hùng gặp lại nhau sau mười hai năm. Tôi viết về cuộn phim trong máy ảnh Zenit, về Hiên và Tùng, về cách họ tìm được sự bình yên riêng dù không còn bên nhau. Tôi viết về hộp nhạc của cụ Vinh, về Đạt và Hà, về tình bạn xuyên qua hai thế hệ được nối lại dù cả hai người trong cuộc đã không còn.

Tôi viết không ngừng nghỉ, đôi lúc phải dừng lại lau vội một giọt mực lem vì tay run, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy việc viết lại trở nên dễ dàng và cần thiết đến vậy trong suốt hai mươi ba năm cuộc đời mình.

Ngòi bút của tôi lướt nhanh trên trang giấy, những ký ức tuôn ra như một dòng chảy không thể ngăn lại, và giữa chừng, tôi bỗng dừng bút, ngẩng lên nhìn ra khoảng không trước mặt, một cảm giác vỡ oà đột ngột dâng lên trong lòng.

Tôi hiểu ra rồi. Dòng chữ bà ngoại viết ở trang đầu cuốn sổ, "để dành cho ngày con biết mình muốn viết gì", không phải một câu đố cần lời giải, cũng không phải một lời trách móc vì tôi chưa từng học nghề làm giấy dó như đã hứa. Đó là một lời tin tưởng, đơn giản và sâu sắc, rằng bà biết chắc chắn rồi sẽ có một ngày tôi tìm ra điều mình thật sự muốn viết, muốn làm, muốn trở thành, dù con đường đó có khác xa với những gì bà từng hình dung.

Nước mắt tôi rơi xuống trang giấy, không phải vì buồn, mà vì một niềm hạnh phúc lặng lẽ khó gọi thành tên. Tôi lau vội, không muốn làm nhoè những dòng chữ vừa viết, rồi tiếp tục cầm bút, viết tiếp câu chuyện đang dang dở.

"Chị viết gì mà chăm chú thế?"

Tôi giật mình ngẩng lên, thấy Khuê đứng cạnh từ lúc nào, tay cầm một cốc trà nóng. Anh không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt cốc trà xuống cạnh tôi, nhìn thoáng qua trang sổ đang mở, rồi mỉm cười, không tò mò xen vào.

"Chị cứ viết tiếp đi, em ra ngồi với mọi người." Anh nói, rồi quay trở lại đám đông ngoài cửa, để tôi một mình với những trang giấy và câu chuyện của chính mình.

Tôi nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan toả trong lòng bàn tay đang se lạnh vì gió cuối năm, rồi cúi xuống viết tiếp, không còn cảm giác vội vã hay áp lực nào nữa, chỉ có một sự bình yên lạ lùng đang lấp đầy từng trang giấy, từng con chữ, như thể tôi đang thực hiện đúng lời hứa với bà theo cách riêng của mình, muộn hơn dự định nhưng không hề kém phần trọn vẹn.

Tôi viết cho tới khi tay mỏi nhừ, ngẩng lên nhìn đồng hồ mới nhận ra đã gần nửa đêm. Tiếng cười nói ngoài kia vẫn chưa dứt, và tôi gấp cuốn sổ lại, cất vào túi cẩn thận, đứng dậy bước ra hoà vào đám đông, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có kể từ ngày bà mất, như thể một phần trong tôi vừa được chữa lành mà chính tôi cũng không ngờ nó cần được chữa lành đến vậy.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →