🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Những ngày cuối tháng Mười Hai tới nhanh hơn tôi tưởng. Đàm phán mặt bằng vẫn chưa ngã ngũ, Phong đã hẹn buổi làm việc cuối cùng đúng vào ngày 31 tháng 12, kết quả sẽ được thông báo vào sáng ngày hôm sau. Hà Nội bước vào những ngày cuối năm hanh khô, gió mùa đông bắc thổi lạnh, khác hẳn cái oi ả của mùa hè khi tôi mới bắt đầu công việc ở đây.

Tin đồn "tiệm sắp chuyển đi" lan nhanh qua nhóm chat cũ, và không ai bảo ai, từng người một bắt đầu ghé qua tiệm vào buổi tối, ban đầu chỉ một hai người, ngồi trò chuyện dăm ba câu rồi về. Nhưng theo từng ngày, số người ghé qua ngày một đông hơn, như một dòng nước nhỏ dần dần hợp thành một con suối không ai có thể ngăn lại được.

Buổi tối đầu tiên chỉ có vài người quen cũ ghé qua, mang theo tâm trạng lo lắng hỏi thăm tình hình. Nhưng sang tới buổi tối thứ ba, con số đã tăng lên đáng kể, và tôi bắt đầu nhận ra đây không còn đơn thuần là những cuộc thăm hỏi riêng lẻ nữa, mà đang dần trở thành một điều gì đó có tính tập thể, tự phát nhưng mãnh liệt.

Không khí se lạnh của những ngày cuối năm không hề làm giảm bớt sự ấm áp lan toả từ trong chính con ngõ nhỏ này, nơi từng người một mang theo một chút lòng thành để góp vào một khung cảnh chung không ai có thể dự đoán trước.

Thầy Lâm được con gái đưa tới, ngồi trên chiếc ghế nhựa quen thuộc, kể chuyện xưa với ông Bách. Hùng mang theo một ấm trà lớn, nói để mọi người cùng uống cho ấm. Đạt và Hà, giờ đã thân thiết như người một nhà, cũng ghé qua thường xuyên hơn, đôi khi mang theo bánh trái để chia cho cả nhóm.

"Chị An ơi, hôm nay đông vui nhỉ." Thảo, người cũng đã trở thành khách quen sau vụ máy ảnh Zenit, nói khi ghé qua, tay cầm theo một túi bánh ngọt.

Tôi mỉm cười, nhìn quanh cảnh tượng trước mắt, cảm thấy vừa ấm áp vừa nghẹn ngào. Đây không phải một buổi họp mặt được ai đó tổ chức, không có lời mời chính thức nào, chỉ là những con người từng được tiệm Vĩnh An giúp đỡ, giờ tự nguyện tìm tới, như một cách trả ơn âm thầm mà chân thành nhất.

Ông Bách đứng trong cửa tiệm, nhìn ra khung cảnh ngày càng đông đúc bên ngoài, không nói được gì trong một lúc lâu. Tôi đứng cạnh ông, thấy đôi mắt ông ánh lên một cảm xúc khó tả, vừa xúc động, vừa có chút gì đó như tự hào lẫn ngậm ngùi.

"Con không ngờ nhiều người tới vậy." Ông nói khẽ, giọng run run.

"Ai cũng thương ông mà." Tôi đáp, nắm nhẹ lấy tay ông.

Buổi tối hôm sau, số ghế nhựa trước cửa tiệm đã tăng lên thành hai hàng dài, đủ chỗ cho gần hai chục người ngồi. Có người mang theo đàn guitar cũ, đệm vài bài hát nhẹ nhàng. Có người mang theo cờ tướng, rủ nhau chơi vài ván trong lúc chờ đợi tin tức.

Bà Tuyết, sau khi nghe chuyện, quyết định dọn hẳn gánh chè của mình ra ngay trước cửa tiệm Vĩnh An, thay vì ngồi ở vị trí quen thuộc đầu ngõ như mọi khi.

"Cho tiện, khỏi phải đi đi lại lại." Bà nói, giải thích lý do, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là một cái cớ để bà được ở gần, được góp phần vào không khí đặc biệt đang diễn ra tại đây.

Cảnh tượng đó, những dãy ghế nhựa xếp ngay ngắn trước một tiệm sửa đồ nhỏ trong ngõ sâu, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong, tiếng cười nói xen lẫn tiếng đàn guitar và mùi chè đỗ đen thơm ngọt, tạo thành một khung cảnh vừa buồn vừa đẹp, một thứ cảm xúc tôi không thể gọi tên chính xác, chỉ biết rằng nó sẽ ở lại trong ký ức tôi rất lâu, dù sau này mọi chuyện có kết thúc ra sao đi chăng nữa.

Tôi đứng lặng nhìn tất cả, tay siết chặt cuốn sổ tay của bà ngoại luôn mang theo bên mình, và thầm nghĩ, đây chính xác là điều bà ngoại từng muốn tôi hiểu, rằng có những câu chuyện chỉ thật sự trọn vẹn khi được viết lại, được kể lại, được nhiều người cùng chung tay giữ gìn.

Khuê ngồi xuống cạnh tôi trên bậc thềm tiệm, nhìn ra khung cảnh nhộn nhịp trước mắt, khẽ huých vai tôi.

"Dù ngày mai kết quả thế nào, thì đêm nay cũng đáng nhớ lắm rồi chị nhỉ." Anh nói, giọng có phần xúc động hiếm thấy.

Tôi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ để không khí ấm áp của buổi tối cuối năm đó thấm dần vào lòng, như một lời an ủi lặng lẽ trước những gì chưa biết chắc sẽ xảy đến vào ngày mai.

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →