🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi gọi điện cho Hoà vào đêm hôm đó, ngồi trước cửa tiệm dưới ánh đèn đường vàng vọt, tay run run bấm số theo mẩu giấy ông Bách đưa. Chuông đổ ba tiếng dài trước khi có người bắt máy, một giọng nam trầm, hơi cảnh giác.

"Alo, ai đấy?"

Tôi giới thiệu bản thân, nói mình làm việc ở tiệm Vĩnh An, chỗ ông Bách, và xin phép được nói chuyện một chút. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi tưởng cuộc gọi đã bị cắt.

"Anh vẫn nghe." Giọng anh cất lên, có phần căng thẳng. "Có chuyện gì vậy?"

Xung quanh tôi, ngõ 129 đã lên đèn từ lâu, tiếng xe cộ ngoài phố Huế vọng vào rất khẽ, và tôi ngồi co ro trên bậc thềm tiệm, chiếc áo khoác mỏng không đủ ấm trước gió lạnh cuối năm đang len lỏi qua từng ngóc ngách.

Tôi kể lại toàn bộ tình hình, chậm rãi và cẩn thận, về hợp đồng thuê nhà sắp hết hạn, về những khó khăn tiệm đang đối mặt, và cả việc mình đã lén sửa chiếc đồng hồ của mẹ anh mà không xin phép ông Bách trước. Tôi không giấu diếm gì, kể cả phần mình đã làm sai, vì cảm thấy anh xứng đáng được biết toàn bộ sự thật.

Tôi kể thêm về những vụ đoàn tụ khác tiệm đã giúp, về thầy Lâm và Hùng, về Đạt và Hà, cố cho anh thấy một bức tranh đầy đủ hơn về những gì cha anh vẫn âm thầm làm suốt những năm qua, không phải để gây áp lực, chỉ đơn giản là muốn anh hiểu rõ hơn về con người ông Bách đã trở thành trong suốt tám năm anh vắng mặt.

Hoà nghe hết, không ngắt lời tôi một lần nào, và khi tôi kể xong, anh im lặng rất lâu qua điện thoại, lâu tới mức tôi phải hỏi lại xem anh có còn nghe máy không.

"Anh vẫn nghe." Anh đáp, giọng đã trầm hẳn xuống, mang một cảm xúc khó gọi thành tên. "Cảm ơn em đã kể cho anh nghe."

"Anh có muốn nói chuyện với ông không ạ?" Tôi hỏi, dù biết đây có thể là một câu hỏi quá vội vàng.

"Để anh nghĩ đã." Anh nói, chỉ vậy thôi, rồi cúp máy.

Tôi ngồi lặng nhìn màn hình điện thoại đã tắt, không biết nên vui hay buồn trước phản ứng đó. Không giận dữ, không mừng rỡ, chỉ là một sự im lặng nặng nề của một người đã xa cách quá lâu, chưa sẵn sàng đưa ra quyết định ngay lập tức. Tôi hiểu, dù có phần thất vọng, rằng đây là một phản ứng hoàn toàn hợp lý sau tám năm dài như vậy.

Tôi ngồi thêm một lúc ngoài cửa tiệm trước khi vào trong, để cơn xúc động lắng xuống, cố sắp xếp lại trong đầu cách kể chuyện sao cho không thêm thắt cảm xúc cá nhân, chỉ thuật lại đúng những gì Hoà đã nói.

Tôi vào tiệm, kể lại cho ông Bách nghe nguyên văn cuộc trò chuyện, cố không thêm bớt cảm xúc của riêng mình vào đó. Ông nghe xong, gật đầu chậm rãi, không tỏ ra quá thất vọng, chỉ nói một câu ngắn gọn.

"Vậy cũng được. Ít nhất nó biết chuyện rồi."

Những ngày sau đó, tin tức về hạn chót đàm phán mặt bằng với Phong cũng tới gần, chỉ còn khoảng hai tuần nữa. Cả tiệm rơi vào một trạng thái vừa chờ đợi vừa lo lắng, hai áp lực lớn cùng dồn về một lúc khiến không khí trở nên căng thẳng hơn hẳn mọi khi.

Tối đó, tôi kể lại toàn bộ tình hình cho Khuê nghe khi anh ghé qua sau ca chạy xe. Anh ngồi lặng nghe, rồi thở dài, gãi đầu.

"Chị nghĩ ông ấy có về không?" Anh hỏi.

"Em không biết." Tôi đáp thật lòng. "Chỉ có thể chờ thôi."

Đúng lúc đó, điện thoại tôi sáng lên một tin nhắn mới, không phải từ Hoà, mà từ nhóm chat cũ tôi từng lập để đăng bán đồ, nơi giờ đây đã có thêm rất nhiều thành viên là khách quen của tiệm qua các vụ trước. Một dòng tin nhắn xuất hiện, khiến tim tôi thắt lại.

"Mọi người ơi, nghe nói tiệm Vĩnh An sắp phải chuyển đi, có đúng không ạ? Có cách nào giúp được không?"

Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, rồi nhìn Khuê, cả hai không ai nói gì trong giây lát, chỉ trao nhau một ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa cảm động. Chưa đầy năm phút sau, hàng loạt tin nhắn khác nối tiếp xuất hiện, mỗi người một câu hỏi, một lời đề nghị giúp đỡ, như thể tin tức vừa châm ngòi cho một điều gì đó lớn hơn tôi từng tưởng tượng.

"Để em xem tình hình thế nào đã rồi báo mọi người sau nhé." Tôi gõ vội một dòng trả lời, tay vẫn còn run vì bất ngờ trước sự quan tâm đông đảo đó, không biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của những gì sắp diễn ra trong những ngày cuối năm.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →