Sau khoảng lặng dài đó, ông Bách đặt chiếc đồng hồ xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như đang đặt xuống một vật quý giá vừa được hồi sinh. Ông nhìn tôi, ánh mắt không còn chút giận dữ nào như tôi vẫn lo sợ suốt mấy ngày qua, chỉ có một sự biết ơn khó gọi thành lời.
"Con không cần xin lỗi nữa." Ông nói, giọng đã bình tĩnh hơn phần nào. "Việc con làm sai là giấu tôi, nhưng cái con làm đúng, đúng nhiều hơn cái sai đó rất nhiều."
Tôi vẫn đứng đó, chưa dám tin hẳn vào những gì vừa nghe, tim còn đập nhanh dù nỗi sợ hãi đã bắt đầu vơi đi phần nào trước thái độ bao dung ngoài sức tưởng tượng của ông.
"Ông không giận con thật ạ?" Tôi hỏi, vẫn chưa hết bất an.
"Giận sao được." Ông lắc đầu, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. "Một mình tôi, bảy năm nay, không đủ can đảm làm điều con vừa làm. Cảm ơn con."
Hai từ "cảm ơn con" đó, giản dị nhưng nặng trĩu, khiến tôi không kìm được nước mắt, để chúng lăn dài trên má mà không cố che giấu nữa. Ông Bách đưa cho tôi một chiếc khăn tay cũ, động tác vụng về nhưng ấm áp.
Chúng tôi ngồi đó một lúc, cả hai đều cần thời gian để lắng lại sau những cảm xúc dồn dập vừa qua. Nắng sớm dần lên cao hơn, chiếu qua ô cửa kính bụi, đổ một vệt sáng ấm áp lên chiếc đồng hồ vẫn đang chạy đều trên bàn, như một lời chứng nhận lặng lẽ cho những gì vừa xảy ra.
Sau đó, ông Bách đứng dậy, lấy ra một cuốn sổ điện thoại cũ, bắt đầu lật tìm, tay ông vẫn còn run nhưng ánh mắt đã có phần quyết tâm hơn.
"Tôi có quen một người bạn nghề cũ, ông ấy làm ở một xưởng cơ khí lớn." Ông nói, vừa lật sổ vừa giải thích. "Cách đây vài năm, ông ấy có nhắc tình cờ gặp một người tên Hoà, làm thợ ở một xưởng cơ khí nhỏ tại Bắc Ninh. Lúc đó tôi không dám hỏi kỹ, chỉ nghe qua rồi thôi."
Ông tìm được số điện thoại người bạn cũ, gọi điện hỏi thăm lại thông tin, giọng ông run nhưng vẫn cố giữ vững trong suốt cuộc gọi. Sau khi cúp máy, ông có thêm một địa chỉ xưởng cơ khí cụ thể, ghi vội ra một mẩu giấy.
"Con giúp ông tìm cách liên lạc trước được không?" Ông hỏi, giọng có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Tôi... tôi chưa đủ can đảm tự mình gọi ngay lúc này."
Tôi gật đầu, nhận lấy mẩu giấy, cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm vừa được trao lại. Ông Bách ngồi xuống bàn, lấy một tờ giấy trắng, bắt đầu viết một lá thư ngắn, tay ông run nhiều hơn bình thường vì xúc động, nét chữ có phần nguệch ngoạc nhưng vẫn cố gắng viết cho tròn trịa từng câu.
Buổi chiều hôm đó, khi tôi và ông Bách vẫn đang cặm cụi với việc tìm kiếm thông tin, Đạt và Hùng tình cờ ghé qua, có lẽ chỉ định thăm hỏi thông thường, nhưng nhanh chóng nhận ra không khí trong tiệm có gì đó khác lạ. Cả hai không hỏi sâu, chỉ lặng lẽ xắn tay áo phụ dọn dẹp vài món đồ, một cách chia sẻ không lời nhưng đầy ấm áp.
Hùng pha một ấm trà, rót ra từng chén nhỏ mời mọi người, không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng đặt tay lên vai ông Bách một cách tự nhiên, như một người con trai vẫn thường làm với cha mình. Đạt lau dọn lại giá đồ, sắp xếp ngay ngắn từng món, dù không ai nhờ vả, chỉ đơn giản là muốn góp một phần công sức nhỏ bé vào không khí đang căng thẳng của cả tiệm.
Tối muộn, khi tôi đã có đủ thông tin cần thiết, tôi tìm được số điện thoại của xưởng cơ khí, và qua đó, hy vọng sẽ liên lạc được trực tiếp với Hoà. Tôi ngồi trước cửa tiệm, ánh đèn đường hắt vào tạo thành một quầng sáng nhỏ, điện thoại cầm chặt trong tay, nhưng chưa dám bấm gọi ngay.
Tôi tập đi tập lại trong đầu những câu mở đầu, cố nghĩ ra cách nói sao cho không quá đường đột, không khiến người ở đầu dây bên kia hoảng sợ mà cúp máy ngay. Tôi nhớ lại bài học từ vụ máy ảnh Zenit, về việc phải trao đúng lúc, đúng cách, không được vội vàng dù trong lòng đang nôn nao muốn giải quyết mọi thứ ngay lập tức.
Đêm đã khuya, ngõ 129 vắng lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và nhịp tim của chính tôi đập nhanh hơn bình thường, khi tôi biết mình sắp thực hiện cuộc gọi có thể thay đổi cả câu chuyện của một gia đình sau tám năm dài xa cách. Tôi nhìn lên ánh đèn gác hai vẫn còn sáng, biết rằng ông Bách cũng đang thức, cũng đang chờ đợi kết quả của cuộc gọi này không kém gì tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →