Sáng sớm hôm sau, tôi tới tiệm trước cả giờ mở cửa, khi ông Bách vẫn còn đang chuẩn bị bên trong. Tôi đứng ngoài cửa một lúc, hít một hơi thật sâu, cố lấy hết can đảm trước khi đẩy cửa bước vào, tiếng bản lề kẽo kẹt quen thuộc vang lên như mọi khi, nhưng lần này nghe nặng nề hơn hẳn trong tai tôi.
Tiệm còn vắng vẻ, chưa có khách nào ghé qua, chỉ có tiếng ông Bách lục đục sắp xếp lại vài dụng cụ trên bàn thợ, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới như bao ngày bình thường khác.
"Con tới sớm thế?" Ông Bách hỏi, hơi ngạc nhiên khi thấy tôi.
Tôi không trả lời ngay, chỉ bước lại gần bàn thợ, đặt chiếc đồng hồ đã được gói cẩn thận xuống trước mặt ông, tay vẫn còn run nhẹ. Tôi hít thêm một hơi nữa, rồi nói ra tất cả, không giấu diếm bất cứ chi tiết nào.
"Ông ơi, con có chuyện phải thú nhận với ông." Tôi nói, giọng run nhưng cố giữ vững. "Con đã tự ý lấy chiếc đồng hồ này ra khỏi ngăn kéo của ông, mang tới nhờ cụ Thịnh ở phố Thuốc Bắc chỉ cách, rồi tự con sửa nó. Con giấu ông suốt gần hai tuần nay. Con xin lỗi ông."
Ông Bách im lặng, gương mặt ông không biểu lộ cảm xúc rõ ràng trong giây phút đầu tiên, chỉ nhìn chằm chằm vào gói vải trên bàn. Cả tiệm chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu, và tôi đứng đó, hai tay siết chặt vào nhau, chờ đợi phản ứng của ông với một nỗi sợ hãi lớn hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua.
Ông từ từ mở lớp khăn bọc, cầm chiếc đồng hồ lên, và khi nhận ra nó đang chạy, ngón tay ông khẽ run lên.
"Nó... chạy rồi." Ông nói, giọng nghẹn lại, một biểu cảm phức tạp lướt qua gương mặt ông, vừa sốc, vừa có gì đó như nhẹ nhõm, một sự pha trộn tôi chưa từng thấy ở ông trước đây.
"Con biết con sai vì đã giấu ông." Tôi nói tiếp, nước mắt đã bắt đầu chực trào. "Nhưng con không muốn ông giữ mãi một nỗi đau một mình. Con biết luật, thợ không được tự sửa đồ của mình, nên con nghĩ nếu người khác sửa hộ thì đúng luật, chỉ là con không dám xin phép ông trước vì sợ ông sẽ từ chối ngay."
Ông Bách ngồi xuống ghế, tay vẫn giữ chặt chiếc đồng hồ, mắt nhìn xa xăm một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng ông chậm rãi và có phần run rẩy hơn cả đôi tay.
"Đây là đồng hồ của Nga." Ông nói, lần đầu tiên gọi tên trọn vẹn. "Vợ tôi. Mất năm 2019."
Tôi đứng lặng, không dám nói gì, để ông có không gian tiếp tục câu chuyện theo nhịp độ riêng của mình.
"Bảy năm nay tôi giữ nó trong ngăn kéo, không dám để ai đụng vào, kể cả chính tôi." Ông nói tiếp, giọng càng lúc càng nghẹn. "Tôi sợ, nếu nó mở lời, nó sẽ dẫn tới điều tôi không đủ can đảm đối diện."
Ông dừng lại, đưa tay lau vội khoé mắt, cố giữ vững giọng nói dù rõ ràng đang phải gắng gượng rất nhiều. Tôi đứng lặng, không dám xen vào, để ông có đủ thời gian và không gian riêng cho những cảm xúc dồn nén suốt bảy năm qua được giải toả theo nhịp độ của chính ông.
"Điều gì vậy ạ?" Tôi hỏi khẽ, dù trong lòng đã linh cảm được phần nào câu trả lời.
Ông nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, và giọng ông run lên rõ rệt hơn cả bàn tay khi nói ra cái tên mà cả hai chúng tôi đều đã ngầm đoán được từ lâu.
"Người lạ hỏi thăm hôm nọ, cái người Khuê kể ấy..." Ông dừng lại, hít một hơi. "Có khi là thằng Hoà đấy. Nó về một lần rồi lại đi, không dám vào."
Tôi cảm nhận rõ ràng sự im lặng nặng nề bao trùm cả tiệm sau câu nói đó, một cái tên lần đầu tiên được thốt ra thành lời sau tám năm dài đằng đẵng.
"Tại sao anh Hoà lại rời nhà vậy ạ?" Tôi hỏi khẽ, dù biết đây có thể là một câu hỏi chạm vào vết thương sâu nhất của ông.
Ông Bách lắc đầu, chưa sẵn sàng kể hết. "Chuyện dài lắm, để hôm khác tôi kể con nghe trọn vẹn. Giờ chỉ cần biết, nó vẫn còn đó, vẫn còn sống, vẫn từng quay lại một lần, là đủ để tôi có thêm can đảm rồi."
Tôi gật đầu, không ép hỏi thêm, hiểu rằng đây là một câu chuyện cần thời gian để ông sẵn sàng kể trọn vẹn, và tôi hiểu rằng câu chuyện của tiệm Vĩnh An, và của chính ông Bách, giờ đây đã bước sang một chương hoàn toàn khác, một chương mà cả tôi lẫn ông đều chưa biết chắc nó sẽ dẫn tới đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →