Cuối tuần, tôi dành trọn buổi sáng ở phòng trọ để hoàn thành công đoạn cuối cùng của việc sửa chữa. Diệp đã ra ngoài từ sớm, để lại cho tôi một không gian yên tĩnh hiếm hoi, đủ để tập trung hoàn toàn vào công việc tỉ mỉ này.
Tôi trải lại tấm vải sạch trên bàn, sắp xếp dụng cụ theo đúng thứ tự quen thuộc đã hình thành sau nhiều ngày làm việc, và trước khi bắt tay vào công đoạn cuối, tôi ngồi lặng một lúc, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, biết rằng đây có thể là cơ hội cuối cùng để làm đúng, không được phép sai sót ở bước quan trọng nhất này.
Tôi lắp bánh răng mới vào đúng vị trí, làm theo từng bước cụ Thịnh đã dặn, tay tôi giờ đã vững vàng hơn nhiều so với những ngày đầu lóng ngóng, không còn run rẩy như buổi trưa lén lấy chiếc đồng hồ ra khỏi ngăn kéo nữa.
Ánh nắng cuối tuần chiếu nghiêng qua khung cửa, rọi thẳng vào bàn làm việc, đủ sáng để tôi có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nhất mà không cần bật thêm đèn bàn.
Tôi cẩn thận tra dầu vào các khớp nối, kiểm tra lại toàn bộ cơ chế một lượt trước khi lắp lại nắp lưng, thao tác chậm rãi và chắc chắn, đúng như những gì tôi đã học được không chỉ từ cụ Thịnh, mà từ chính ông Bách suốt hơn nửa năm làm việc cùng ông.
Khi mọi thứ đã vào đúng vị trí, tôi từ từ vặn núm chỉnh giờ, và trong khoảnh khắc đó, tôi nín thở, chờ đợi.
Kim giây bắt đầu di chuyển.
Nó chạy chậm rãi, đều đặn, một tiếng tích tắc nhỏ vang lên trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ xúc động tới vậy khi nghe thấy. Tôi ngồi lặng nhìn nó chạy, cảm giác nhẹ nhõm và tự hào lan toả khắp người, một cảm giác tôi chưa từng trải qua trong bất cứ công việc nào trước đây, kể cả những lần hoàn thành một bức vẽ ưng ý nhất.
Tôi áp chiếc đồng hồ vào tai, như ông Bách từng dạy tôi làm với những món đồ khác, lắng nghe nhịp chạy của nó, đều và ổn định, không hề có dấu hiệu lệch nhịp nào. Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm thật sự sau nhiều ngày căng thẳng và lo lắng.
Tôi lật mặt sau đồng hồ, nhìn dòng chữ khắc "Nga" một lần nữa, và dưới ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, mặt kim loại phía sau ánh lên một cách kỳ lạ, khác hẳn vẻ xỉn màu tôi thấy lần đầu tiên khi phát hiện ra nó trong ngăn kéo.
Tôi hiểu, dù không ai giải thích, rằng đây chính là khoảnh khắc "mở lời" mà ông Bách từng nói tới, khoảnh khắc mà một món đồ, sau khi được sửa đúng cách, đủ tỉ mỉ, đủ kiên nhẫn, bắt đầu hé lộ điều gì đó về người nó thuộc về. Nhưng tôi vẫn chưa biết đầu mối đó sẽ dẫn tới đâu, chỉ cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong chính món đồ mình đang cầm trên tay.
Tôi đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, ngắm nhìn nó chạy thêm một lúc, cố ghi nhớ khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà công sức của bao ngày lo lắng, học lỏm, và cả những đêm mất ngủ cuối cùng cũng cho ra một kết quả cụ thể, hữu hình, đang tích tắc đều đặn ngay trước mắt tôi.
Tôi ngồi đó một lúc lâu, chiếc đồng hồ vẫn chạy đều trong lòng bàn tay, và niềm vui vừa dâng lên bỗng nhường chỗ cho một nỗi lo lắng khác, lớn hơn nhiều. Giờ đây, khi công việc kỹ thuật đã hoàn thành, tôi phải đối diện với phần khó khăn nhất: thú nhận toàn bộ sự thật với ông Bách, người có thể sẽ không bao giờ nhìn tôi với ánh mắt tin tưởng như trước nữa một khi biết tôi đã giấu ông suốt gần hai tuần qua.
Tôi cầm đồng hồ, tay hơi run trở lại, nhưng lần này không phải vì sợ làm hỏng nó, mà vì sợ những gì sắp phải đối mặt khi mang nó trở lại tiệm vào ngày mai.
Tôi thử tưởng tượng ra đủ mọi kịch bản có thể xảy ra, ông Bách sẽ giận dữ, sẽ buồn bã, hay sẽ chỉ im lặng nhìn tôi không nói một lời nào. Kịch bản nào cũng khiến lồng ngực tôi thắt lại, nhưng tôi biết mình không thể trì hoãn thêm nữa, giống như bà ngoại từng dạy, có những việc càng trì hoãn càng khó thực hiện hơn.
Tôi gói nó lại cẩn thận trong chiếc khăn vải quen thuộc, đặt vào túi xách, và ngồi lặng nhìn ra cửa sổ, cố chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện khó khăn nhất kể từ ngày tôi bước chân vào tiệm Vĩnh An. Đêm đó tôi trằn trọc mãi mới ngủ được, đầu óc cứ lặp đi lặp lại những câu mở đầu tôi định nói với ông vào sáng hôm sau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →