Tối hôm đó, tôi mượn một chiếc kìm nhỏ chuyên dụng của Khuê để hoàn thiện nốt công đoạn cuối cùng, hẹn sẽ trả lại vào ngày mai. Nhưng buổi tối, khi kiểm tra lại, tôi phát hiện mình cần thêm một dụng cụ khác nữa, nên quyết định ghé qua phòng trọ của Khuê để đổi, thay vì đợi tới sáng mai.
Phòng trọ của Khuê nằm trong một dãy nhà cấp bốn cũ, cách tiệm không xa. Tôi gõ cửa, anh ra mở, có phần bất ngờ khi thấy tôi ghé qua vào giờ này.
"Chị vào đi, để em tìm cho." Anh nói, mời tôi vào trong.
Căn phòng nhỏ, chỉ khoảng mười hai mét vuông, bày biện đơn sơ tới mức khiến tôi hơi chững lại. Một chiếc giường nhỏ, một chiếc bàn kê sát tường chất vài dụng cụ sửa xe, một chiếc tủ quần áo cũ, không có bất cứ bức ảnh nào treo tường, không có vật trang trí cá nhân nào, như thể căn phòng chỉ là nơi tạm trú chứ không phải một chốn thuộc về ai. Ngay cả chiếc đồng hồ báo thức trên bàn cũng là loại rẻ tiền nhất tôi từng thấy, không có gì mang dấu ấn cá nhân, không một món đồ lưu niệm, không một tấm thiệp cũ, như thể Khuê đã quen với việc không giữ lại bất cứ thứ gì có thể khiến việc rời đi trở nên khó khăn hơn.
"Phòng anh gọn gàng nhỉ." Tôi nói, cố tìm một câu để phá vỡ sự im lặng hơi ngượng ngập.
"Đồ đạc em không có nhiều, gọn cũng phải thôi." Khuê cười, tìm chiếc dụng cụ tôi cần trong một hộp đồ nghề nhỏ.
Ngoài cửa sổ nhỏ, tiếng xe cộ ngoài phố vọng vào khe khẽ, và ánh đèn đường vàng hắt qua tấm rèm mỏng, tạo thành một không gian riêng tư đủ để những lời tâm sự thật lòng có cơ hội được thốt ra.
Tôi ngồi xuống mép giường theo lời mời của anh, nhìn quanh căn phòng một lần nữa, và không hiểu vì sao, tôi buột miệng hỏi một câu có phần riêng tư hơn dự định.
"Anh sống một mình từ lâu chưa?"
Khuê ngừng tay một chút, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng chậm rãi hơn bình thường.
"Từ hồi mười tám tuổi, lúc rời trại trẻ." Anh nói, mắt không nhìn thẳng tôi, tay vô thức vê vê dây khoá áo gió dù đang ở trong nhà. "Ở trại, mỗi lần có gia đình tới nhận nuôi một đứa nào đó, tụi em đứa nào cũng mừng cho bạn, nhưng cũng đứa nào cũng thầm mong lần sau tới lượt mình."
Tôi im lặng, không dám ngắt lời, cảm nhận được đây là một điều Khuê hiếm khi chia sẻ với ai.
"Nhưng chưa bao giờ tới lượt em cả." Anh nói tiếp, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng cố hữu nhưng ẩn chứa một nỗi buồn không thể giấu hết. "Mười tám tuổi thì trại cũng hết trách nhiệm rồi, phải tự ra ngoài lo cho bản thân. Em quen rồi, không sao đâu."
"Anh không cần phải nói 'không sao' với em đâu." Tôi nói khẽ, nhớ lại điều bản đồ giọng của anh mà tôi dần nhận ra qua thời gian, cách anh luôn né tránh nói thẳng nỗi sợ hay nỗi buồn thật của mình.
Khuê nhìn tôi, có chút ngạc nhiên trước sự thấu hiểu đó, rồi mỉm cười, một nụ cười khác hẳn những nụ cười đùa cợt thường ngày, chân thật và có phần yếu đuối hơn.
"Cảm ơn chị." Anh nói khẽ.
Tôi ngồi lại thêm một lúc, không nói gì nhiều, chỉ để sự im lặng đó trôi qua một cách tự nhiên, không cần lấp đầy bằng lời an ủi sáo rỗng. Khi tôi đứng dậy chuẩn bị ra về, cầm chiếc dụng cụ Khuê vừa tìm được, anh tiễn tôi ra tới cửa, và trong một khoảnh khắc bất chợt, buột miệng nói một câu khiến cả hai chúng tôi đều khựng lại.
"Chị về cẩn thận nhé, có gì cứ gọi em, dù muộn cũng được, coi như... nhà mình mà." Anh nói, rồi nhận ra mình vừa lỡ lời, vội chữa lại, hơi ngượng nghịu. "À, ý em là chỗ tiệm ấy, chị cứ coi tiệm như nhà, có gì cứ gọi."
Tôi mỉm cười, không nói gì thêm để anh khỏi ngượng hơn, chỉ chào tạm biệt rồi bước ra khỏi con hẻm nhỏ, đạp xe về trong đêm với một cảm giác ấm áp lạ lùng.
Trên đường về, gió đêm mát rượi lùa qua tóc, tôi nghĩ lại toàn bộ buổi tối vừa rồi, về căn phòng trống trải của Khuê, về câu chuyện tuổi thơ ở trại trẻ, về cách anh luôn né tránh nói ra điều mình thật sự mong muốn. Tôi nghĩ rằng có lẽ mình vừa nghe được điều quan trọng nhất Khuê từng vô tình để lộ ra suốt bao lâu quen biết nhau, một điều mà có lẽ chính anh cũng chưa từng dám thừa nhận rõ ràng với chính mình trước đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →