Sáng hôm sau, tôi kể toàn bộ câu chuyện cho Khuê nghe khi anh chở tôi đi qua vài khu chợ đồ cũ tìm linh kiện, không giấu diếm gì nữa, từ việc lén lấy chiếc đồng hồ cho tới buổi học với cụ Thịnh và cả nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua.
Khuê im lặng nghe hết, không ngắt lời, chỉ tập trung lái xe len lỏi qua dòng người đông đúc buổi sáng. Khi tôi kể xong, anh mới lên tiếng, giọng nghiêm túc hơn thường lệ.
"Chị làm liều thật đấy." Anh nói, nhưng không có vẻ trách móc trong giọng nói. "Nhưng em hiểu tại sao chị làm vậy."
"Anh không giận em vì giấu chuyện à?" Tôi hỏi, có phần lo lắng.
"Giận gì, chị làm vì ông Bách mà, ai mà giận được." Khuê đáp, cười nhẹ. "Chỉ mong chị đừng để chuyện này thành gánh nặng một mình, có gì cứ nói với em."
Chúng tôi dừng xe ở khu chợ đồ cũ đầu tiên, hỏi thăm vài sạp hàng chuyên bán linh kiện máy móc, nhưng phần lớn đều lắc đầu, nói loại bánh răng đặc thù cho dòng đồng hồ cổ như vậy giờ rất hiếm, ít ai còn giữ hàng tồn kho cho những đời máy đã ngừng sản xuất từ lâu. Một người bán hàng còn khuyên tôi nên mang đồng hồ ra hàng lớn hơn ở phố Huế mà hỏi, không biết rằng chính hàng đó lại là nơi tôi đang cố giấu bí mật này.
Tôi cười trừ, cảm ơn rồi kéo Khuê đi tiếp, trong lòng vừa buồn cười vừa hồi hộp trước sự trớ trêu đó.
Khuê dựng xe, tự tin dẫn tôi len lỏi qua từng dãy sạp hàng quen thuộc, hỏi thăm bằng chất giọng thân thiện đặc trưng của người đã quá quen với việc giao tiếp cùng đủ loại người trong thành phố.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển qua khu chợ thứ hai, rồi thứ ba, kiên nhẫn hỏi từng sạp một, có lúc phải giải thích khá tỉ mỉ về đặc điểm kỹ thuật để người bán hiểu rõ mình đang tìm loại linh kiện nào. Nắng giữa trưa bắt đầu gắt hơn, mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng cả hai chúng tôi vẫn không nản lòng.
Cuối cùng, tại một sạp nhỏ nằm khuất trong góc chợ, một ông chủ lớn tuổi, sau khi nghe tôi mô tả chi tiết, lục tìm trong một chiếc hộp gỗ cũ chứa đầy linh kiện lộn xộn, và reo lên khe khẽ khi tìm thấy đúng loại bánh răng cần thiết.
"Đây rồi, loại này hiếm lắm đấy cô, tôi giữ được vài cái từ đợt thanh lý một tiệm đồng hồ cũ." Ông nói, đưa cho tôi xem kỹ.
Tôi cầm lên, so sánh với hình dạng tôi đã ghi nhớ, xác nhận đúng loại cần tìm. Giá của nó không hề rẻ so với thu nhập của cả tôi lẫn Khuê, nhưng cả hai chúng tôi đều không do dự, góp tiền lại mà không cần bàn bạc nhiều, mỗi người tự động đưa ra số tiền mình có mà không tính toán ai đưa nhiều hơn ai.
"Cảm ơn anh nhiều lắm." Tôi nói với ông chủ sạp, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập sau bao ngày lo lắng.
Trên đường về, Khuê hỏi thẳng lý do tôi phải giấu ông Bách chuyện này, tôi giải thích lại về luật thứ ba, về việc thợ không được tự mở đồ của chính mình, và về mong muốn giúp ông theo đúng luật nhưng không kịp xin phép trước vì sợ ông từ chối ngay từ đầu.
"Em hiểu rồi." Khuê gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. "Vậy để em giữ bí mật này cùng chị, khi nào xong thì báo em biết trước, mình cùng tính cách nói với ông."
"Anh không sợ ông giận lây sang cả anh à?" Tôi hỏi, vẫn còn chút áy náy khi kéo thêm Khuê vào chuyện này.
"Ông Bách hiền lắm, giận thì giận tí thôi, chứ không để bụng đâu." Khuê cười, giọng đầy tin tưởng. "Với lại, việc tốt thì có gì phải sợ, đúng không chị?"
Chúng tôi ghé một quán nước nhỏ gần chợ nghỉ chân trước khi về, gọi hai cốc nước mía mát lạnh, ngồi dưới bóng cây bàng già toả rợp cả một góc vỉa hè. Mồ hôi trên trán tôi dần khô, cảm giác nhẹ nhõm sau một buổi sáng vất vả khiến cả người như trút được một gánh nặng.
"Cảm ơn anh đã đi cùng em cả buổi sáng." Tôi nói, nhìn Khuê đang uống nước mía một cách sảng khoái.
"Có gì đâu, bạn bè mà." Anh đáp, rồi nhìn tôi cười. "Với lại em cũng tò mò muốn xem cuối cùng chị có làm được không nữa."
Chúng tôi đi bộ ra chỗ để xe, Khuê đưa gói linh kiện nhỏ cho tôi, nói đùa để giảm bớt căng thẳng của cả buổi sáng dài.
"Xong vụ này chị nợ em một chầu bánh rán to hơn nhá." Anh cười, nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ nghiêm túc phía sau nụ cười đó, như đang thầm hứa sẽ đồng hành cùng tôi cho tới khi mọi chuyện được giải quyết trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →