Trong lúc tôi đang loay hoay với chiếc bánh răng mòn, cuộc sống ở tiệm vẫn tiếp diễn với những áp lực riêng của nó. Buổi chiều hôm sau, Phong quay lại tiệm, lần này mang theo một tập hồ sơ dày hơn hẳn lần gặp trước, vẻ mặt nghiêm túc khác thường.
"Chào chú." Phong nói, ngồi xuống ghế đối diện ông Bách, đặt tập hồ sơ lên bàn. "Gia đình cháu đã bàn bạc kỹ, hôm nay cháu tới để đưa ra đề nghị chính thức."
Ông Bách gật đầu, giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc, dù tôi có thể nhận ra một sự căng thẳng ẩn sâu trong ánh mắt ông. Tôi rót thêm nước mời khách, tay hơi run vì linh cảm được đây sẽ là một cuộc trò chuyện quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai của cả tiệm.
Phong mở tập hồ sơ, trình bày rõ ràng hai phương án gia đình họ Trịnh đưa ra: hoặc tăng giá thuê lên gấp rưỡi so với mức hiện tại để tiếp tục gia hạn hợp đồng, hoặc chấm dứt hợp đồng vào đúng ngày 31 tháng 12, gia đình sẽ tìm phương án khác cho mặt bằng.
"Gấp rưỡi..." Ông Bách lặp lại, giọng trầm xuống, im lặng khá lâu sau khi nghe con số cụ thể được Phong đưa ra.
Tôi đứng gần đó, nhẩm tính trong đầu, biết rõ doanh thu hiện tại của tiệm không thể nào kham nổi mức giá đó, dù có cố gắng tiết kiệm tới đâu. Doanh thu tiệm giờ chỉ còn khoảng sáu tới chín triệu một tháng, giảm dần theo từng năm khi khách hàng ngày một thưa vắng, một con số cách xa mức giá thuê mới gấp rưỡi mà Phong vừa đưa ra tới mức tôi không cần tính toán kỹ cũng biết ngay là bất khả thi.
Không khí trong tiệm trở nên nặng nề, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu phá vỡ sự im lặng kéo dài. Phong ngồi im, không giục giã, có lẽ cũng cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này, tay anh vô thức bấm đi bấm lại nắp cây bút bi mang theo.
"Cháu biết đây là một quyết định khó khăn cho chú." Phong nói, giọng có phần ái ngại. "Nhưng gia đình cháu cũng có những cân nhắc riêng, mong chú thông cảm."
Tôi không kìm được, bước lại gần, lần đầu tiên chủ động lên tiếng trong một cuộc đàm phán quan trọng như vậy của người lớn.
"Anh Phong cho chú cháu tôi thêm thời gian suy nghĩ được không ạ?" Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh và chuyên nghiệp nhất có thể. "Đây là quyết định lớn, cần cân nhắc kỹ càng."
Phong nhìn tôi, có chút ngạc nhiên trước sự chủ động đó, nhưng gật đầu đồng ý ngay, có lẽ cũng cảm nhận được sức nặng của tình huống.
"Được, cháu hiểu." Anh nói. "Vậy hẹn chú cuối tháng này, chú cho cháu câu trả lời cuối cùng nhé."
Ông Bách gật đầu, cảm ơn Phong, tiễn anh ra cửa. Sau khi Phong rời đi, ông quay lại ghế ngồi, không nói gì, chỉ ngồi lặng một lúc lâu, một sự mệt mỏi thật sự hiện rõ trên gương mặt ông, không chỉ là cái mệt của tuổi tác hay đôi tay run, mà là một sự mệt mỏi tinh thần sâu sắc mà tôi hiếm khi được chứng kiến ở người đàn ông vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh này.
"Ông ơi, ông có sao không ạ?" Tôi hỏi, lo lắng thật sự.
Ông ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có gì đó mềm lại hiếm thấy, khác hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày.
"Cảm ơn con đã ở đây lúc này." Ông nói, giọng chân thành đến mức khiến tôi hơi bất ngờ. "Có con phụ một tay, tôi thấy đỡ cô đơn hơn nhiều trong chuyện này."
Tôi không biết đáp lại thế nào cho phải, chỉ gật đầu, cảm giác một cơn xúc động dâng lên trong lòng, xen lẫn với một cảm giác tội lỗi âm ỉ khi nghĩ tới chiếc đồng hồ vẫn đang nằm dở dang trong túi xách của mình ở nhà, một bí mật tôi vẫn chưa đủ can đảm chia sẻ với chính người vừa nói lời cảm ơn chân thành đó với tôi.
Ông đứng dậy, đi ra phía cửa nhìn ra ngõ, dáng lưng có phần còng hơn mọi khi. Tôi nhìn theo, thấy ông đứng đó rất lâu, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát con ngõ quen thuộc như đang cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của nó, phòng khi một ngày nào đó không còn được đứng ở vị trí này nữa.
Tôi đứng lặng, hai tay siết chặt lấy nhau, cố giữ vẻ mặt bình thường trong khi trong lòng đang giằng xé giữa niềm vui được tin tưởng và nỗi sợ hãi về những gì mình đang giấu giếm. Tôi tự nhủ, chỉ còn vài ngày nữa thôi, chỉ cần tìm được linh kiện thay thế, mọi chuyện sẽ ổn, và tôi sẽ có thể nói hết sự thật với ông bằng chính kết quả cụ thể trong tay, thay vì chỉ bằng lời xin lỗi suông.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →