Tối hôm đó, sau khi ăn cơm qua loa cho xong bữa, tôi trải một tấm vải sạch lên bàn học, sắp xếp dụng cụ theo đúng thứ tự cụ Thịnh dặn, và bắt đầu công việc sửa chữa chiếc đồng hồ với sự cẩn trọng lớn nhất mà mình có thể huy động.
Tôi mở nắp lưng đồng hồ, quan sát bộ máy bên trong dưới ánh đèn bàn được kéo sát lại gần, so sánh với những hình ảnh cụ Thịnh từng chỉ cho tôi xem trong buổi học. Tôi nhớ lại câu ông Bách từng dạy khi đưa tôi chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ nhất trong hộp đồ nghề buổi đầu tiên: vặn ốc thì vặn tới khi nó ngừng kêu, đừng vặn tới khi tay con mỏi.
Tôi áp dụng đúng tinh thần đó cho từng thao tác, không vội vàng, không dùng lực quá mức, để mỗi bộ phận tự tìm về đúng vị trí của nó theo nhịp độ riêng, không ép buộc. Từng con ốc nhỏ tôi tháo ra đều được xếp ngay ngắn theo đúng thứ tự trên một khay nhỏ, đánh dấu bằng những mẩu giấy ghi chú vội, để không nhầm lẫn khi lắp lại.
Căn phòng trọ nhỏ trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng quạt trần và tiếng lách cách khe khẽ của dụng cụ chạm vào kim loại. Tôi cúi sát xuống bàn, mắt gần như dán chặt vào từng chi tiết li ti của bộ máy, quên hẳn thời gian đang trôi qua.
"Chị làm gì khuya thế?" Diệp hỏi, ngó đầu qua từ giường bên kia, ánh mắt tò mò khi thấy tôi cặm cụi với đống dụng cụ lạ trên bàn.
"À, sửa đồ chơi cũ thôi." Tôi nói dối vòng vo, cảm thấy tội lỗi thêm một lớp nữa khi phải giấu cả người bạn thân thiết nhất của mình về việc đang làm.
Diệp không hỏi thêm, có lẽ tin lời tôi nói, quay lại với công việc riêng của mình. Tôi tiếp tục tập trung vào chiếc đồng hồ, tay dần vững hơn theo từng thao tác, nhưng tới một chi tiết, tôi khựng lại.
Một bánh răng nhỏ bên trong bộ máy đã mòn vẹt, các răng cưa không còn ăn khớp hoàn chỉnh với bộ phận bên cạnh, khiến cơ chế không thể vận hành trơn tru dù tôi đã lau dầu và điều chỉnh mọi thứ khác theo đúng chỉ dẫn. Đây là một chi tiết cụ Thịnh không nhắc tới trong buổi học, có lẽ vì ông không ngờ tình trạng hư hỏng lại phức tạp tới mức này.
Tôi thử xoay nhẹ bánh răng, cố tìm cách khắc phục tạm thời, nhưng nó vẫn không ăn khớp đúng cách, và tôi hiểu rằng nếu cố ép nó vận hành trong tình trạng này, rất có thể sẽ làm hỏng thêm những bộ phận khác xung quanh.
Tôi ngồi thẫn thờ nhìn chiếc bánh răng mòn dưới ánh đèn, cảm giác thất vọng dâng lên sau bao nhiêu công sức và rủi ro đã bỏ ra. Tôi lấy điện thoại, tìm kiếm thông tin về loại linh kiện này, nhưng phần lớn kết quả đều chỉ ra rằng đây là loại phụ tùng khó tìm, thuộc về những dòng đồng hồ đã ngừng sản xuất từ rất lâu.
Tôi nhắn tin cho Khuê, không kể chi tiết, chỉ hỏi anh có biết chỗ nào bán linh kiện đồng hồ cổ không, nói mình đang cần gấp cho một việc quan trọng. Khuê trả lời ngay, nói sẽ hỏi thăm giúp, và hẹn sáng mai rảnh thì đi cùng tôi tìm thử ở mấy khu chợ đồ cũ quen thuộc.
"Chuyện gì mà gấp vậy chị?" Khuê nhắn thêm một dòng, kèm biểu tượng tò mò.
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó một lúc, ngón tay lưỡng lự trên bàn phím, cuối cùng chỉ gõ lại một câu ngắn gọn, chưa sẵn sàng kể hết sự thật ngay cả với người tôi tin tưởng nhất lúc này.
"Mai gặp em kể." Tôi nhắn, rồi tắt màn hình điện thoại, để lại câu chuyện thật sự cho một cuộc trò chuyện trực tiếp, nơi tôi có thể giải thích trọn vẹn hơn là gói gọn trong vài dòng chữ.
Tôi đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, cẩn thận che lại bằng một chiếc khăn để tránh bụi, rồi ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ nơi ánh đèn đường hắt vào một cách yếu ớt. Diệp đã tắt đèn ngủ từ lúc nào, chỉ còn tiếng thở đều đều của bạn vọng lại trong bóng tối nửa căn phòng.
Tôi ngồi đó một lúc lâu, tay xoa nhẹ hai bên thái dương, cố gắng bình tâm lại sau nỗi thất vọng vừa trải qua. Tôi nhớ lại lời cụ Thịnh dặn, rằng đồng hồ cơ đời cũ khó tính, sai một ly là hỏng cả bộ máy, và tự nhủ mình phải kiên nhẫn hơn nữa, không được để sự nôn nóng phá hỏng những gì đã cẩn thận làm được cho tới lúc này.
Thời gian đang cạn dần, không chỉ cho việc sửa chiếc đồng hồ này, mà còn cho cả tiệm Vĩnh An, và tôi tự hỏi liệu mình có đủ thời gian để hoàn thành cả hai việc trước khi mọi thứ trở nên quá muộn để cứu vãn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →