Vài ngày sau buổi học với cụ Thịnh, tôi đã ghi nhớ kỹ càng từng bước sửa chữa cần thiết, chỉ còn thiếu một điều kiện cuối cùng để bắt đầu: cơ hội để lấy được chiếc đồng hồ ra khỏi ngăn kéo mà không bị phát hiện ngay lập tức.
Tôi để ý, suốt hơn hai tháng làm việc, ông Bách luôn lên gác nghỉ trưa đúng khoảng từ mười hai giờ rưỡi tới một giờ rưỡi, một thói quen đều đặn tới mức có thể đặt đồng hồ theo đó. Buổi trưa hôm đó, khi ông vừa dặn tôi trông tiệm rồi lên gác như thường lệ, tôi đứng lặng một lúc, cảm nhận tim mình đập nhanh hơn hẳn bình thường.
Tôi chờ thêm vài phút, đủ để chắc chắn ông đã yên vị trên gác, rồi mới bước lại gần bàn thợ, tay run run lấy chiếc chìa khoá tôi đã lén nhớ hình dáng từ lần vô tình phát hiện trước đây, tự mình đánh thêm một bản dự phòng tại một tiệm khoá xa khu vực quen thuộc để tránh bị nhận ra.
Tiệm lúc này vắng lặng hoàn toàn, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu và tiếng xe cộ xa xa ngoài phố Huế vọng vào rất khẽ. Mỗi giây trôi qua với tôi lúc này đều dài hơn bình thường, tai tôi căng ra lắng nghe bất cứ tiếng động nhỏ nào từ phía cầu thang.
Ổ khoá phụ mới ông thêm vào khiến tôi mất nhiều thời gian hơn dự tính, tay tôi run tới mức phải thử tới lần thứ ba mới xoay được đúng cách. Có lúc tôi tưởng mình đã làm sai, định bỏ cuộc, nhưng rồi hình ảnh ông Bách đứng lặng nhìn theo bóng Phong sau mỗi lần đàm phán lại hiện lên trong đầu, tiếp thêm cho tôi quyết tâm để tiếp tục. Cuối cùng, ngăn kéo cũng bật mở, và chiếc đồng hồ vẫn nằm nguyên ở đó, y hệt vị trí lần trước tôi nhìn thấy.
Tôi cầm nó lên, cảm giác lành lạnh quen thuộc của mặt kính chạm vào lòng bàn tay, nhưng lần này cảm giác đó đi kèm với một sự nặng nề khác hẳn, sự nặng nề của việc biết rõ mình đang làm một điều vừa đúng vừa sai cùng lúc.
Tôi nhìn kỹ chiếc đồng hồ dưới ánh sáng, quan sát tổng thể tình trạng của nó, cố ước lượng mức độ hư hỏng cần sửa chữa theo những gì cụ Thịnh đã dạy. Kim giờ đã ngừng hẳn, mặt kính rạn nhẹ ở góc, dây da cứng lại vì lâu ngày không được bảo dưỡng đúng cách.
Tôi kiểm tra lại tổng thể lần cuối, so sánh với những hình ảnh cụ Thịnh từng chỉ, cố ghi nhớ chính xác vị trí ban đầu của từng chi tiết nhỏ trước khi mang nó rời khỏi không gian quen thuộc này.
Tôi lấy một chiếc khăn vải mềm, gói cẩn thận chiếc đồng hồ lại, đặt nhẹ nhàng vào trong túi xách của mình, cố gắng không để nó va chạm hay xê dịch quá nhiều trên đường đi. Tôi quyết định sẽ mang nó về phòng trọ để sửa, tránh làm việc ngay tại tiệm để giảm nguy cơ bị phát hiện sớm.
Tôi kiểm tra lại túi xách một lần nữa, đảm bảo lớp khăn bọc đủ dày để chiếc đồng hồ không bị xóc trên đường đạp xe về, rồi khoác túi lên vai, đứng lặng nhìn quanh tiệm một lượt, như muốn chắc chắn mọi thứ đều đã trở lại đúng vị trí ban đầu, không để lộ dấu vết nào.
Đúng lúc tôi vừa đóng ngăn kéo lại, khoá cẩn thận như chưa từng có ai đụng vào, tôi nghe tiếng bước chân từ trên gác vọng xuống, chậm rãi nhưng rõ ràng. Tim tôi như ngừng đập một nhịp, tôi vội vàng cất chùm chìa khoá vào túi quần, lấy một chiếc khăn khác trên bàn, giả vờ đang lau dọn như một công việc bình thường.
"Con làm gì đấy?" Ông Bách hỏi khi bước xuống, giọng vẫn còn hơi ngái ngủ.
"Dạ, con lau bàn thôi ạ." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, dù tim vẫn đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông gật đầu, không nghi ngờ gì, đi thẳng ra phía trước tiệm chuẩn bị đón khách buổi chiều, tay ông vẫn còn hơi lệch tóc vì vừa ngủ dậy, dáng vẻ hoàn toàn bình thường không chút nghi ngờ.
Tôi đứng lặng một lúc, tay vẫn còn siết chặt chiếc khăn lau, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì chưa bị phát hiện, vừa nặng trĩu vì ý thức rõ ràng về những gì mình vừa làm. Tôi liếc nhìn chiếc túi xách của mình đặt ở góc tiệm, biết bên trong đang giấu một bí mật lớn, và cảm thấy cả buổi chiều làm việc còn lại trôi qua chậm chạp lạ thường, mỗi lần ông Bách vô tình liếc về phía túi xách của tôi, tim tôi lại thót lên một nhịp dù biết ông không hề có ý nghi ngờ gì. Một cảm giác tội lỗi âm thầm bắt đầu len lỏi vào lòng, và tôi biết nó sẽ còn đeo bám tôi cho tới khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng theo một cách nào đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →