Hôm sau, tôi xin phép ông Bách nghỉ nửa buổi sáng với lý do có việc riêng, rồi tìm tới gánh chè của bà Tuyết, hỏi bà có biết người thợ sửa đồng hồ nào giỏi khác trong khu vực không, ngoài ông Bách. Bà Tuyết nhìn tôi dò xét một lúc, có vẻ hơi ngạc nhiên trước câu hỏi, nhưng vẫn nhiệt tình chỉ đường.
"Có ông Thịnh ở phố Thuốc Bắc, bạn nghề cũ với ông Bách đấy." Bà nói. "Hai ông quen nhau từ hồi còn đi hội chợ đồ cũ, giỏi lắm, nhưng con hỏi làm gì thế?"
Tôi ậm ừ cho qua, không muốn giải thích quá chi tiết, chỉ nói mình có việc riêng cần tư vấn. Bà Tuyết không hỏi thêm, chỉ dặn tôi gửi lời hỏi thăm ông Thịnh giúp bà.
Tôi tìm tới tiệm của cụ Thịnh theo địa chỉ bà Tuyết chỉ, một tiệm nhỏ nằm sâu trong một con ngõ khác, không gian bên trong la liệt đồng hồ cổ treo kín các bức tường, tiếng tích tắc hoà lẫn vào nhau tạo thành một âm thanh nền đặc trưng khó quên. Có những chiếc đồng hồ quả lắc cao gần chạm trần, những chiếc đồng hồ bỏ túi bày trong tủ kính, tất cả đều mang một vẻ cổ kính khiến tôi có cảm giác như bước vào một bảo tàng nhỏ hơn là một tiệm sửa chữa.
Cụ Thịnh, một người đàn ông lớn tuổi hơn ông Bách vài tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh, ngẩng lên nhìn tôi khi tôi bước vào, ánh mắt dò hỏi.
"Cháu tìm ai?" Ông hỏi, giọng khàn đặc trưng của người lớn tuổi.
"Dạ, cháu là An, làm việc ở tiệm ông Bách phố Huế ạ." Tôi giới thiệu, cố tạo thiện cảm ban đầu. "Cháu có một chiếc đồng hồ cũ của gia đình, muốn nhờ ông chỉ cho cách sửa cho đúng."
Trên tường phía sau bàn làm việc, một tấm bằng khen cũ đã ố vàng treo lặng lẽ, ghi nhận nhiều năm cống hiến cho nghề, minh chứng cho tay nghề lão luyện của người thợ già trước mặt tôi.
Cụ Thịnh gật đầu, có vẻ vui khi nghe nhắc tới ông Bách, hỏi thăm vài câu về sức khoẻ của ông trước khi chuyển sang chủ đề chính. Tôi cố tình nói mập mờ, không nói rõ đây là đồng hồ của chính ông Bách, chỉ nói là "đồng hồ cũ của gia đình", một sự nói dối một phần khiến tôi cảm thấy áy náy ngay khi vừa thốt ra.
"Đồng hồ cơ đời cũ à?" Cụ hỏi, đưa tôi ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của mình. "Cháu mang tới đây, để ông xem qua giúp."
"Dạ cháu chưa mang theo ạ, cháu muốn học cách trước đã, để cháu tự sửa được." Tôi giải thích, hơi lúng túng.
Cụ Thịnh nhìn tôi một lúc, có vẻ hơi ngạc nhiên trước yêu cầu khác thường đó, nhưng không hỏi thêm, có lẽ nghĩ đơn giản đây là mong muốn học nghề của một cô gái trẻ. Ông bắt đầu giảng giải tỉ mỉ, từ cách kiểm tra tình trạng máy, cách lau dầu đúng loại, cách kiểm tra cót bằng cách áp đồng hồ vào tai để nghe nhịp chạy đều hay lệch, đúng những kỹ thuật tôi từng thấy ông Bách thực hiện trước đây.
"Đồng hồ cơ đời cũ khó tính lắm, phải cẩn thận từng chi tiết nhỏ." Cụ dặn dò, giọng nghiêm túc. "Sai một ly là hỏng cả bộ máy, có khi không sửa lại được nữa."
Tôi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ cá nhân của mình, không phải Sổ Bỏ Quên của tiệm, cố nhớ từng bước một, biết rằng mình sẽ không có cơ hội hỏi lại nhiều lần một khi đã bắt tay vào thực hiện kế hoạch trong đầu.
Sau gần một tiếng đồng hồ được cụ Thịnh chỉ dẫn tận tình, tôi cảm ơn ông, hứa sẽ ghé thăm lại khi có dịp, rồi ra về với một cảm giác vừa tự tin hơn về mặt kỹ thuật, vừa nặng trĩu vì gánh thêm một lớp áy náy mới trong lòng.
Trên đường đạp xe về, tôi cứ nghĩ mãi về việc mình vừa làm, việc học lỏm cách sửa món đồ quý giá nhất của ông Bách mà không dám nói thẳng sự thật với người đã tận tình chỉ dạy mình. Tôi tự hỏi liệu đây có phải là cách đúng đắn để giúp ông hay không, hay chỉ là một hành động bốc đồng sẽ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn nếu bị phát hiện giữa chừng.
Tôi dừng xe ở một ngã tư chờ đèn đỏ, nhìn dòng người qua lại, và chợt nhớ tới câu ông Bách từng nói về cụ Cả, về việc một quyết định sai lầm dù xuất phát từ đúng luật vẫn có thể để lại một vết thương kéo dài cả đời người. Tôi tự hỏi liệu mình có đang lặp lại một phiên bản khác của sai lầm đó hay không, chỉ là theo chiều ngược lại, làm đúng luật nhưng lại giấu diếm người mình thương quý nhất trong công việc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →