Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, ánh nắng đầu ngày chiếu qua khe cửa sổ nhỏ, đổ một vệt sáng dài lên mặt bàn học, đúng nơi chiếc hộp gỗ vẫn nằm yên từ tối qua. Diệp còn ngủ, căn phòng yên tĩnh hiếm hoi, chỉ có tiếng chim hót đâu đó ngoài cửa sổ và tiếng xe cộ xa xa bắt đầu rục rịch của một ngày mới.
Tôi ngồi xuống trước bàn, nhìn chiếc hộp một lúc lâu, tay đặt lên nắp, cảm nhận từng đường vân gỗ quen thuộc. Tôi hít một hơi thật sâu, nhớ lại lời ông Bách nói tối qua, và cuối cùng, sau ba năm chờ đợi, tôi mở nắp hộp ra.
Bên trong không có kỷ vật quý giá nào như tôi từng tưởng tượng trong những đêm suy nghĩ miên man về nó, không phải trang sức, không phải tiền bạc, không phải những bức thư đầy tâm sự. Chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ, bìa vải mộc giản dị, hoàn toàn trống trơn từ trang đầu tới trang cuối.
Tôi lật từng trang, tay hơi run, cảm giác vừa hụt hẫng vừa bối rối trước sự trống rỗng đó. Nhưng khi lật tới trang đầu tiên, tôi dừng lại, nhận ra có một dòng chữ nhỏ viết tay ở góc trên, nét chữ quen thuộc của bà ngoại, run rẩy nhưng vẫn rõ ràng từng chữ.
"Để dành cho ngày con biết mình muốn viết gì."
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó nhiều lần, cảm giác một cơn xúc động dâng lên nghẹn cả cổ họng. Tôi nhớ lại những buổi chiều ngồi bên bà hồi nhỏ, nghe bà kể chuyện làm giấy dó, chỉ cho tôi cách gấp từng nếp giấy, và lời hứa tôi đã nói với bà nhưng chưa từng thực hiện được, học nghề làm giấy trước khi bà mất.
Tôi ngồi lặng rất lâu, không khóc ngay như tôi tưởng mình sẽ khóc, chỉ cảm nhận một sự tĩnh lặng kỳ lạ lan toả khắp người, giống như vừa được trao một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một kỷ vật thông thường. Bà không để lại cho tôi một câu trả lời, một chỉ dẫn, hay một lời trách móc nào cả. Bà chỉ để lại một khoảng trống, và niềm tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ biết cách lấp đầy nó bằng chính những gì mình đã trải qua.
Tôi lật lại từng trang trắng một lần nữa, cố hình dung bà đã nghĩ gì khi chuẩn bị món quà này, có lẽ trước khi mất không lâu, khi sức khoẻ đã yếu nhưng tâm trí vẫn còn minh mẫn đủ để viết một dòng chữ ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một niềm tin lớn lao dành cho đứa cháu gái còn chưa tìm ra con đường của riêng mình.
Tôi nhớ lại hình ảnh bà ngồi bên khung phơi giấy dó trong sân nhà cũ, đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo, vừa làm vừa kể chuyện xưa cho tôi nghe, giọng bà chậm rãi, xen lẫn tiếng cười khe khẽ mỗi khi tôi hỏi những câu hỏi ngây ngô của một đứa trẻ. Tôi đã hứa sẽ học nghề đó, đã thật lòng muốn học, chỉ là luôn nghĩ "để sau", cho tới khi không còn "sau" nào nữa.
Ánh nắng buổi sáng đã lên cao hơn, chiếu rọi trọn vẹn lên trang giấy tôi đang cầm, như thể cả căn phòng cũng đang lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc quan trọng này cùng tôi.
Diệp thức dậy, thấy tôi ngồi lặng bên bàn, mắt đỏ hoe nhưng không khóc, liền tới gần, nhẹ nhàng hỏi thăm. Tôi chỉ cho bạn xem dòng chữ, không nói thêm gì nhiều, và Diệp cũng chỉ im lặng ngồi cạnh, để tôi có không gian riêng với cảm xúc của mình.
Tôi cất cuốn sổ vào một chiếc túi vải nhỏ, mang theo bên mình khi chuẩn bị đồ đi làm hôm đó, không phải để cất kỹ trong tủ như trước nữa, mà như một vật bầu bạn mới, một lời hứa còn dang dở tôi sẽ tìm cách hoàn thành theo cách riêng của mình, dù chưa biết chính xác đó sẽ là cách nào.
Trên đường tới tiệm, tôi vẫn cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng của cuốn sổ trong túi, như một lời nhắc nhở thường trực rằng có những lời hứa không cần phải trả lời ngay lập tức, chỉ cần được giữ gìn cẩn thận cho tới khi mình thực sự sẵn sàng, không khác gì cách tiệm Vĩnh An vẫn giữ những món đồ bỏ quên suốt hàng chục năm, chờ đúng thời điểm để chúng tự tìm được con đường trở về với ý nghĩa thật sự của mình.
Tôi đạp xe chậm hơn thường lệ, để gió sớm lùa qua mặt, và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình không còn trốn tránh câu hỏi "mình muốn làm gì với cuộc đời" nữa, chỉ là chưa có câu trả lời ngay, và có lẽ, như bà đã viết, điều đó hoàn toàn ổn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →