🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần, tôi dành trọn một buổi sáng để dọn dẹp lại phòng trọ, một việc tôi vẫn hay trì hoãn suốt nhiều tuần liền vì bận rộn với công việc ở tiệm. Tôi kéo tủ quần áo ra, sắp xếp lại từng ngăn, gấp gọn những bộ đồ ít mặc, và trong lúc dọn dẹp, ánh mắt tôi lại dừng lại ở góc tủ quen thuộc, nơi chiếc hộp gỗ của bà ngoại vẫn nằm im lìm suốt ba năm qua.

"Cái hộp đó chị định để mãi trong tủ à?" Diệp hỏi, đang ngồi gấp quần áo ở giường bên cạnh, nhìn theo ánh mắt tôi.

Tôi không trả lời ngay, chỉ với tay lấy chiếc hộp ra, phủi lớp bụi mỏng bám trên nắp, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của nó trong tay, một cảm giác đã ba năm nay tôi chưa từng thay đổi cách đối diện.

"Chị chưa sẵn sàng." Tôi đáp, đặt hộp lên bàn học, ngồi xuống nhìn nó một lúc lâu.

Nắng sáng chiếu qua cửa sổ, đổ một vệt sáng lên mặt bàn nơi chiếc hộp đang đặt, và trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như đang nhìn nó lần đầu tiên, dù nó đã nằm trong tủ suốt ba năm qua, quen thuộc tới mức đôi khi tôi quên mất sự tồn tại của nó.

Diệp không hỏi thêm, có lẽ cảm nhận được đây là một chủ đề nhạy cảm tôi chưa muốn đào sâu. Tôi ngồi đó, kể lại cho Diệp nghe, lần đầu tiên với một người ngoài tiệm Vĩnh An, về những gì mình đã học được suốt mấy tháng qua, về Lệ Tiệm, về cách sửa đồ đúng cách có thể mở ra những cơ hội kết nối kỳ diệu, về sự tử tế lặng lẽ mà ông Bách vẫn giữ suốt bao năm dù chẳng ai buộc ông phải làm vậy.

"Nghe hay đấy." Diệp nói, mắt sáng lên vì tò mò. "Vậy chị có nghĩ cái hộp của bà ngoại cũng giống mấy món đồ ở tiệm không, kiểu cũng có một câu chuyện đang chờ được mở ra ấy?"

Câu hỏi đó khiến tôi khựng lại, chưa từng nghĩ theo hướng đó trước đây. Tôi vẫn luôn coi việc chưa mở hộp là một sự trốn tránh, một nỗi sợ chưa đủ can đảm đối diện, chứ chưa từng nghĩ nó có thể mang một ý nghĩa khác, gần với những gì tôi vẫn chứng kiến mỗi ngày ở tiệm.

Tôi nhớ lại lời hứa với bà ngoại, lời hứa sẽ học nghề làm giấy dó của bà trước khi bà mất, một lời hứa tôi chưa từng thực hiện được một ngày nào vì cứ mãi trì hoãn, nghĩ rằng còn nhiều thời gian, cho tới khi không còn cơ hội nào nữa.

"Chị sợ mở ra sẽ thấy có gì đó khiến chị càng cảm thấy có lỗi hơn." Tôi nói, giọng nhỏ dần, lần đầu tiên nói thành lời nỗi sợ mình vẫn giấu kín bấy lâu nay.

Diệp im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, không nói gì thêm, chỉ để sự hiện diện của mình là một lời an ủi đủ đầy. Tôi ngồi đó, tay đặt lên nắp hộp, cảm nhận từng đường vân gỗ mòn nhẵn vì thời gian, nhưng vẫn chưa đủ can đảm mở nó ra ngay lúc này.

Diệp thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi làm, còn tôi ngồi lại thêm một lúc, nhìn chiếc hộp gỗ trên bàn, cảm giác một sự yên tâm kỳ lạ đang dần thay thế cho nỗi sợ hãi vốn đeo bám mình suốt ba năm qua.

Buổi chiều hôm đó, tôi tới tiệm như thường lệ, làm việc bình thường, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ về cuộc trò chuyện sáng nay với Diệp. Tôi kể sơ qua cho ông Bách nghe, không đi vào chi tiết, chỉ nói mình có một món đồ riêng chưa từng dám mở ra xem.

Ông Bách nghe xong, không hỏi thêm gì cụ thể, chỉ nói một câu ngắn gọn nhưng đủ để tôi suy nghĩ suốt cả buổi tối sau đó.

"Đồ không nói dối, người mới nói dối." Ông nói, lần này không phải nói về đồ vật trong tiệm, mà như đang nói trực tiếp với chính nỗi sợ của tôi. "Con càng trì hoãn, con càng nói dối chính mình lâu hơn thôi."

Tối đó, tôi về phòng trọ, dọn dẹp lại bàn học một lần nữa, đặt chiếc hộp gỗ ngay ngắn trên bàn thay vì cất lại vào tủ như mọi lần. Diệp thấy vậy, chỉ mỉm cười, không bình luận gì thêm, coi như một sự thay đổi nhỏ cần được tôn trọng.

Tôi ngồi bên bàn học thêm một lúc, viết vài dòng vào cuốn sổ cá nhân của mình, không phải về chiếc hộp, mà về cảm giác đang dần hình thành trong lòng, một sự sẵn sàng mơ hồ nhưng có thật, khác hẳn nỗi sợ hãi quen thuộc vẫn bám riết suốt ba năm qua. Tôi tắt đèn đi ngủ, nhưng lần đầu tiên sau ba năm, chiếc hộp không còn nằm khuất trong bóng tối của tủ quần áo nữa, mà nằm ngay trước mắt tôi, chờ đợi một buổi sáng nào đó tôi đủ can đảm mở nó ra.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →