🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau buổi sáng ăn chè ấm áp đó, Khuê ghé qua tiệm vào một buổi tối muộn, sau khi kết thúc ca chạy xe. Anh ngồi xuống ghế, có vẻ mệt nhưng vẫn giữ được sự vui vẻ thường thấy, kể vài chuyện vặt vãnh trong ngày trước khi chuyển sang một câu chuyện khiến tôi bất giác chú ý hơn.

"À, chị nhớ hồi đầu năm không, có lần em kể có ông nào dừng xe hỏi đường vào ngõ này ấy." Khuê nói, giọng có vẻ như đang cố nhớ lại chi tiết. "Hôm đó em định kể mà quên mất, giờ mới nhớ ra."

Tiệm lúc này đã đóng cửa được một lúc, chỉ còn ngọn đèn bàn duy nhất sáng, và cả hai chúng tôi ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế nhựa quen thuộc, tay Khuê vẫn còn dính chút dầu mỡ chưa lau hết từ ca sửa xe cuối ngày.

"Chuyện gì vậy anh?" Tôi hỏi, tò mò.

"Đầu năm nay, có một người đàn ông trung niên, dừng xe máy ngay trước đầu ngõ." Khuê kể, cố hình dung lại. "Ông ấy hỏi em có phải đây là ngõ có tiệm sửa đồ của ông Bách không. Em bảo đúng rồi, chỉ đường vào cho ông ấy, nhưng ông ấy chỉ đứng nhìn vào một lúc lâu từ xa, rồi lại lên xe đi mất, không vào, cũng không để lại tên."

Tôi lắng nghe, cố hình dung lại hình ảnh đó, một người lạ đứng nhìn tiệm từ xa mà không dám bước vào, một hành động có phần kỳ lạ và đầy hàm ý. Tiệm lúc này chỉ còn một ngọn đèn bàn sáng, bên ngoài trời đã tối hẳn, tiếng côn trùng rả rích vọng vào từ khoảng sân nhỏ phía sau, tạo thêm một chút không khí bí ẩn cho câu chuyện Khuê đang kể.

"Anh có nhớ ông ấy trông thế nào không?" Tôi hỏi thêm, dù bản thân cũng không chắc mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể.

"Cũng không nhớ rõ lắm." Khuê nhíu mày cố nhớ lại. "Chắc tầm ngoài ba mươi, dáng người cao gầy, đi xe máy cũ, biển số thì em không để ý. Lúc đó em cũng không nghĩ nhiều, tưởng ông ấy chỉ hỏi đường vu vơ thôi."

"Ông ấy có nói gì thêm không, kiểu tên tuổi hay lý do gì đó?" Tôi hỏi tiếp, cố khai thác thêm chi tiết dù biết Khuê có lẽ cũng không nhớ được nhiều hơn.

"Không, chỉ hỏi mỗi câu đó rồi im lặng nhìn vào trong một lúc thôi." Khuê đáp, lắc đầu. "Lúc đó em còn định hỏi lại ông ấy có cần gì không, nhưng chưa kịp hỏi thì ông ấy đã quay xe đi mất rồi."

Tôi im lặng, một linh cảm mơ hồ len vào trong lòng, dù chưa thể xác định được nó liên quan tới điều gì cụ thể. Có gì đó trong cách người đàn ông lạ đứng nhìn vào tiệm mà không dám bước vào khiến tôi liên tưởng tới một sự do dự lớn hơn một câu hỏi đường thông thường.

Đúng lúc đó, tôi nghe tiếng bước chân từ phía cầu thang, ông Bách xuống nhà lấy nước uống, tình cờ nghe được đoạn cuối câu chuyện của Khuê. Tôi liếc nhìn ông, thấy ông đứng khựng lại một giây ở bậc thang cuối, gương mặt thoáng qua một biểu cảm khác lạ, im lặng khác thường so với mọi khi.

"Ông ơi, ông có nghe không ạ?" Tôi hỏi, dù đã đoán được phần nào câu trả lời.

Ông Bách không đáp ngay, chỉ rót một cốc nước, uống chậm rãi, rồi nói một câu ngắn gọn, không liên quan trực tiếp tới câu chuyện.

"Muộn rồi, hai đứa về sớm đi." Ông nói, giọng đã trở lại bình thường nhưng có phần nhạt hơn thường ngày.

Khuê nhìn tôi, có vẻ cũng nhận ra sự khác lạ trong phản ứng của ông Bách, nhưng không dám hỏi thêm gì. Ông Bách quay lưng, bước trở lại cầu thang, dáng đi có phần vội vã hơn bình thường, để lại tôi và Khuê ngồi lặng trong tiệm, cả hai đều cảm nhận được một điều gì đó vừa lướt qua mà không ai dám gọi thành tên.

Tôi nhìn theo bóng ông khuất sau cầu thang, tự hỏi trong đầu có bao nhiêu điều nữa mình chưa biết về người đàn ông ít nói này, và liệu người lạ đứng nhìn tiệm từ xa hôm đầu năm kia có liên quan gì tới cái tên "Nga" khắc trên chiếc đồng hồ bí mật hay không, dù tôi chưa thể kết nối được hai mảnh ghép đó lại với nhau theo bất cứ cách nào hợp lý.

Khuê thu dọn đồ, chuẩn bị ra về, trước khi đi còn ngoái lại nhìn tôi, giọng có phần lo lắng.

"Chị nghĩ có chuyện gì không ổn à?" Anh hỏi khẽ.

"Em cũng không biết nữa." Tôi đáp, lắc đầu. "Chỉ là cảm giác thôi, chắc không có gì đâu."

Nhưng ngay cả khi nói ra câu đó, tôi cũng không thật sự tin vào chính lời trấn an của mình, và tôi biết rằng đêm nay, khi đạp xe về phòng trọ, đầu óc tôi sẽ còn vương vấn mãi câu hỏi về người đàn ông lạ đã đứng nhìn vào tiệm Vĩnh An rồi lặng lẽ quay đi.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →