Sáng thứ Hai, khi tôi vừa tới tiệm chuẩn bị bắt đầu công việc thường ngày, bà Tuyết đã đứng ngay trước cửa, tay xách một cà mèn nhôm còn nóng hổi, nụ cười tươi hơn hẳn mọi khi.
"Cho tiệm ăn mừng đây." Bà nói, đặt cà mèn lên bàn, mở nắp để lộ mùi chè đỗ đen thơm ngọt bốc lên. "Nghe nói tiệm vừa làm được việc tốt, bà nấu chè mang sang chúc mừng."
Tôi ngạc nhiên hỏi bà nghe tin từ đâu, bà chỉ cười, nói khu phố nhỏ, chuyện gì cũng lan nhanh, nhất là chuyện tốt như vậy càng dễ được kể đi kể lại. Có lẽ Đạt hoặc Hà đã kể lại cho ai đó, rồi câu chuyện cứ thế truyền miệng qua vài người quen tới tai bà.
Ông Bách bước ra từ trong tiệm, thấy bà Tuyết, nở một nụ cười hiếm hoi, mời bà ngồi. Khuê cũng vừa tới, ghé mắt vào cà mèn chè, xuýt xoa khen thơm, kéo ghế ngồi xuống ngay không cần ai mời.
"Chè hôm nay bà nấu ngon lắm đấy, đỗ đen mới, ninh nhừ cả buổi sáng." Bà Tuyết múc chè ra từng bát nhỏ, chia đều cho mọi người. "Ăn đi rồi bà kể chuyện cho nghe."
Cả nhóm ngồi quây quần trên mấy chiếc ghế nhựa ngay trước hiên tiệm, ánh nắng sớm còn dịu, chưa gắt như giữa trưa, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi mát còn sót lại của đêm hôm trước.
"Dạo này giá đỗ đen tăng ghê, bà kể chuyện ngày xưa mua rẻ hơn bây giờ nhiều." Bà Tuyết mở đầu câu chuyện, giọng ề à quen thuộc. "Hồi đó một cân đỗ chỉ bằng một phần ba bây giờ, mà tiền công cũng khác lắm."
"Bà bán ở đây bao lâu rồi ạ?" Tôi hỏi, dù cũng lơ mơ nhớ bà từng nói qua vài lần.
"Hơn bốn mươi năm rồi con ạ." Bà đáp, tay vẫn múc chè đều đặn. "Ngày xưa còn trẻ, gánh chè đi khắp phố, giờ già rồi, chỉ ngồi một chỗ thôi."
Khuê húp một muỗng chè, gật gù khen ngon, rồi quay sang trêu tôi.
"Chị An dạo này ăn gì cũng nhanh nhất hội, lần nào cũng hết trước." Anh cười, chỉ vào bát chè đã vơi quá nửa của tôi.
"Đâu có, tại chè bà Tuyết ngon quá thôi." Tôi cãi lại, cười theo, cảm giác thoải mái lan toả trong không khí buổi sáng ấm áp này.
Ông Bách, hiếm khi tham gia những câu chuyện phiếm như vậy, bất ngờ kể một câu chuyện vui thời trẻ học nghề, về lần ông làm rơi cả hộp ốc vít xuống cống thoát nước, phải mất cả buổi chiều mò mẫm nhặt lại từng con, bị cụ Cả mắng cho một trận nhưng sau đó lại cười xoà vì thấy con trai mình quá cẩn thận trong việc nhặt cho bằng hết.
Cả nhóm cười ồ lên, hiếm khi được nghe ông Bách kể chuyện dài như vậy, và tôi cảm nhận được một sự ấm áp đặc biệt trong khoảnh khắc này, không có vụ việc nào cần giải quyết, không có áp lực nào đè nặng, chỉ đơn giản là mấy con người ngồi quây quần bên nhau, chia sẻ một buổi sáng bình yên hiếm hoi.
Khi cà mèn chè đã gần cạn, bà Tuyết đứng dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay lại gánh hàng của mình, không quên dặn dò trước khi rời đi.
"Lần sau có chuyện gì hay lại kể bà nghe nhé." Bà nói, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt đã nhiều nếp nhăn. "Bà thích mấy chuyện đoàn tụ thế này lắm, nghe xong cả ngày vui."
Chúng tôi tiễn bà ra tới đầu ngõ, nhìn theo bóng bà khuất dần sau khúc rẽ quen thuộc, và tôi quay lại tiệm với một cảm giác nhẹ nhõm, được nạp lại năng lượng sau những ngày căng thẳng vừa qua, sẵn sàng cho bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước.
Khuê nán lại thêm một lúc, giúp tôi rửa mấy chiếc bát chè, vừa làm vừa huýt sáo một giai điệu vui tai không rõ từ bài hát nào. Ông Bách quay lại bàn thợ, nhưng tôi để ý nụ cười vẫn còn vương lại trên gương mặt ông lâu hơn hẳn bình thường, như buổi sáng ấm áp vừa rồi đã để lại một dư âm dễ chịu kéo dài suốt cả ngày làm việc.
Nắng đã lên cao hơn hẳn, chiếu xuyên qua ô cửa kính bụi thành những vệt sáng dài trên nền gạch, và tiếng chim đâu đó ngoài mái hiên vẫn ríu rít không ngừng, tô điểm thêm cho buổi sáng bình yên hiếm hoi này.
"Bữa nào rảnh mình mời bà Tuyết với mấy cô chú trong ngõ một bữa cho vui đi chị." Khuê đề nghị, lau tay vào chiếc khăn treo cạnh bồn rửa. "Toàn người tốt cả, ở gần mà ít khi có dịp ngồi lại với nhau thế này."
Tôi gật đầu, thấy ý tưởng đó thật đáng yêu, và thầm nghĩ có lẽ đây chính là điều làm nên sự khác biệt của tiệm Vĩnh An so với bất cứ nơi nào khác tôi từng làm việc, một nơi mà công việc và tình người hoà quyện vào nhau tự nhiên tới mức khó phân định đâu là ranh giới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →