Ba ngày sau, nhờ một người bạn già của ông Bách, người từng phục vụ cùng thời với địa chỉ ghi trên tấm danh thiếp, chúng tôi lần ra được thông tin về người mang tên khắc trên đáy hộp nhạc: một người tên Toàn, từng là bạn thân của cụ Vinh trong quân ngũ. Nhưng tin tức đến kèm theo một nỗi buồn, bác Toàn đã mất từ năm 2015, sớm hơn cụ Vinh năm năm.
Manh mối tưởng như khép lại ở đó, nhưng người bạn già của ông Bách nhắc thêm một chi tiết quan trọng: bác Toàn có một người cháu gái, hiện đang sống ở Hà Nội, làm nghề giáo viên tiểu học, vẫn giữ toàn bộ thư từ và di vật ông nội để lại. Tôi tìm được số liên lạc, nhắn tin giải thích tình huống, và người cháu gái, tên Hà, đồng ý gặp mặt ngay khi nghe qua câu chuyện.
Buổi chiều hôm đó, cả Đạt và Hà cùng được mời tới tiệm, hai người chưa từng gặp nhau trước đây, ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn thợ, giữa họ là chiếc hộp nhạc và hai xấp thư cũ mà mỗi bên mang theo. Tôi kê thêm ghế, rót nước mời cả hai, cảm nhận được sự hồi hộp lẫn e dè toát ra từ cả hai phía, những người xa lạ sắp cùng nhau bước vào một câu chuyện chung mà chính họ cũng chưa biết trọn vẹn.
"Chào chị, tôi là Đạt, con trai cụ Vinh." Đạt lên tiếng trước, giọng có phần dè dặt.
"Em chào anh, em là Hà, cháu gái bác Toàn." Hà đáp, ánh mắt cũng mang một sự hồi hộp tương tự.
Ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa kính bụi, nhuộm cả không gian tiệm một màu vàng ấm dịu, như thể ngay cả ánh sáng cũng đang cố tạo ra một bầu không khí trang trọng cho cuộc gặp gỡ sắp diễn ra giữa hai gia đình xa lạ.
Ông Bách nhẹ nhàng mở đầu, kể lại toàn bộ những gì chúng tôi đã tìm hiểu được, về chiếc hộp nhạc, về dòng chữ khắc, về mối liên hệ giữa hai ông cụ từ thời quân ngũ. Cả Đạt và Hà đều lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt ngạc nhiên khi nghe những chi tiết trùng khớp với những gì họ biết qua lời kể rời rạc của gia đình mình.
Hà mở xấp thư mình mang theo, lấy ra một lá thư đã cũ, nét chữ run run của người viết trong hoàn cảnh khó khăn.
"Đây là thư ông nội em viết, nhưng chưa từng gửi đi." Hà nói, giọng nghẹn lại. "Em tìm thấy trong đồ đạc ông để lại sau khi ông mất. Lúc đó em không hiểu người nhận là ai."
Đạt cầm lá thư, đọc chậm rãi, và tôi thấy tay anh run lên khi đọc tới đoạn giữa. Anh cũng lấy ra một lá thư khác từ phía mình, thư của cụ Vinh gửi cho bác Toàn từ những năm còn trong quân ngũ, kể về những ngày tháng gian khó, về tình bạn đã giúp cả hai vượt qua nhiều thử thách.
"Bố tôi từng nhắc tới một người bạn thân tên Toàn." Đạt nói, giọng xúc động. "Nhưng không bao giờ kể chi tiết, chỉ nói ngắn gọn là đã lạc nhau sau chiến sự, không có cơ hội gặp lại."
Hà đọc lá thư của cụ Vinh, những dòng chữ kể về việc hẹn ngày gặp lại mà hoàn cảnh không cho phép, về một lời hứa sẽ tìm nhau khi hoà bình lập lại, và đôi mắt chị dần đỏ hoe.
"Ông nội em cũng viết y hệt vậy trong thư của mình." Hà nói, giọng run run. "Chỉ là ông chưa kịp gửi, rồi cuộc sống cuốn đi, mỗi người một nơi, không ai chủ động tìm lại được ai."
Ông Bách lặng lẽ cầm chiếc hộp nhạc lên, mở nắp, và cơ chế bên trong bắt đầu quay chậm rãi, phát ra một giai điệu cũ kỹ, du dương nhưng có phần rè, như tiếng vọng từ một thời đại đã xa. Cả căn tiệm chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng nhạc nhỏ nhẹ vang lên, lần đầu tiên sau không biết bao nhiêu năm nó được cất lên trở lại.
Đạt và Hà cùng đứng nhìn chiếc hộp nhạc đang chạy, không ai nói gì thêm, chỉ lắng nghe, như đang để giai điệu đó thay lời kể nốt phần câu chuyện mà hai người cha, hai người ông của họ chưa từng có cơ hội hoàn thành trọn vẹn khi còn sống.
Khi giai điệu kết thúc, Hà quay sang Đạt, giọng đã bình tĩnh hơn.
"Em nghĩ mình nên giữ liên lạc, coi như thay hai ông hoàn thành nốt lời hẹn đó." Chị nói.
Đạt gật đầu, mỉm cười, bắt tay Hà thật chặt. "Đúng vậy, tôi cũng nghĩ vậy. Coi như từ nay có thêm một người em."
Ông Bách đứng lặng lẽ quan sát, khoé miệng khẽ cong lên, còn tôi đứng cạnh, cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết ý nghĩa thật sự của công việc mình đang làm mỗi ngày ở tiệm nhỏ này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →